Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2020

Đi..để trở về !!!


Thế là anh đã về, về lại nơi chôn nhau cắt rốn, về lại nơi hằn in dấu kỷ niệm tuổi ấu thơ, về với những tháng ngày tuổi trẻ với bao hoài bão ước mơ, về nơi ghi dấu những rung động đầu đời, những kỷ niệm trong trẻo của thời niên thiếu với tháng ngày khó khăn chung của đất nước. Dù rằng mọi thứ đã thay đổi nhưng trong anh vẫn vậy, vẫn dành thật nhiều tình cảm con người, cảnh vật mộc mạc hiền hòa nơi đây. Vẫn giọng nói ngọt như mía lùi của cô gái miền tây, vẫn cái giọng nhão như cơm nếp mới không lẫn vào đâu được. Thế đó, với biết bao thăng trầm cuộc sống con người phải tự vươn lên để sinh tồn, để bước tiếp phía trước tuy rằng đôi khi trong một phút giây nào đó lại chạnh lòng, trăn trở tự hỏi bản thân rằng mình đã chọn đúng hướng đi chưa. Cuộc sống có lúc làm anh quên đi cái nơi mình đã từng sinh ra và lớn lên, nhiều khi bên kia ở nữa vòng trái đất nữa đêm chợt thức giấc muốn nghe tiếng đập cánh cất giọng gáy vang của con gà trống sau hè, chợt thèm mùi bánh tráng khoai mì nướng, mùi lá dừa khô cháy tí tách, mùi ấm trà được pha vào lúc rạng đông khi ánh sao mai còn lặp lòe trên ngọn tre đầu làng. Với nào bơ, nào sữa..qua bao nhiêu năm tháng bên trời tây vẫn không làm anh quên nồi canh chua cá lóc đồng,nồi cá linh kho lúc nào cũng có trên bếp than hồng, cái món ăn dân dã nghèo khó một thời nhưng giờ đây là đặc sản nhà hàng.

Sưu tầm
          Về rồi, về để được thăm, được gặp, được hoài niệm, vất bỏ những bộn bề lo toan cơm áo gạo tiền, về để được nhìn, được nghe những ký ức ngày xưa, dù rằng bây giờ với tốc độ đô thị hóa đã làm thay đổi rất nhiều. Nếu như từ thành phố về cái nơi mà nổi tiếng có bến Ninh Kiều thì nay phải đi trên con đường cao tốc rộng thênh thang, còn hai chiếc phà Mỹ Thuận, Cần Thơ thì đã đi vào dĩ vãng của những người con miệt vườn, hai chiếc phà là cứu cánh là mảnh đất màu mỡ của những người lao động chân đất buôn gánh bán bưng, hai chiếc phà đã in đậm sâu sắc vào đời sống của những người dân quê và thành thị của chín tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, hai chiếc phà là biểu trưng của nền văn hóa sông nước....rồi thì vẫn chỉ là quá khứ.  Đi là để trở về, chưa bao giờ anh thấy tâm trạng mình đúng như lúc này, vẫn còn đó tấm chân tình của mọi người, vẫn còn đó ngôi trường ngày xưa, vẫn còn đó khu chợ nhỏ dọc con sông với vô vàng thức ăn miệt vườn, còn nhiều lắm lắm không thể nào kể siết...
Sưu tầm

            Kêu một ly cà phê đen ngồi trong một góc khuất của một quán cóc lọt thỏm giữa hai tòa nhà cao tầng để tìm lại khoảng lặng giữa ồn ào phố thị, nơi đây biết bao kỷ niệm để khi vươn ra biển lớn anh lại nhớ quay quắt những con rạch nhỏ miền sông nước mỗi mùa tết với bao là ghe chở đầy hoa cúc vàng hoa vạn thọ, đâu rồi giọng ca cải lương của danh ca Út Trà Ôn với tình anh bán chiếu, hay ngồi trên ghe với chợ nổi Cái Răng để thấm thía từng câu chữ của điệu Dạ cổ hoài lang… anh nhớ nhiều nhiều lắm.. nhớ thằng bạn thân, cái thằng ốm tong teo nhỏ con nhưng giờ nhìn lại hình ảnh ngày xưa của nó một trời một vực, với đầu trọc, bụng phệ chỉ duy tính tình của nó vẫn vậy. Hôm anh tìm con hẻm nhỏ để đến nhà thăm mẹ nó, ngôi nhà lá ngày xưa nhiều khi nhìn lên mái nhà là thấy ánh nắng chiếu vào và trời mưa thì ôi thôi bao nhiêu thau chậu nhà nó đem ra để hứng nước mưa đổ xuống, con hẻm vẫn vậy, vẫn ngoằn ngoèo như cũ cách đây mười năm nhưng được cái bây giờ ít rác rưởi, ít ngập nước khi mùa mưa, những ngôi nhà dọc con hẻm giờ được sửa sang khang trang hơn không còn hình ảnh những căn nhà chấp vá tềnh toàng với những gì có sẵn như thùng giấy, tàu lá dừa để tận dụng vá víu và nhà nó cũng không ngoại lệ. Dù là như thế nhưng ngôi nhà nhỏ của thằng bạn thì lúc nào cũng rộn ràng tươi trẻ, vì nhà nó có ba chị em, một bà chị và cô em gái được sinh năm một nên sàng sàng tuổi như nhau, nên đó cũng là vấn đề trong ngôi nhà nhỏ ấy, vì chị em chỉ hơn nhau mấy tháng tuổi nên có khi chị em bất phân vai vế, bà chị nhiều khi còn bị thằng em la té tát ...ôi những tháng ngày hồn nhiên giờ quay lại là không thể nhưng vẫn là ký ức đẹp.
Sưu tầm

           Ngày về ghé thăm nhà bạn anh không gặp ai chỉ có vợ chồng cô em út của thằng bạn, cái cô bé có đôi mắt lanh lợi tròn xoe và vui tính, mỗi lần đến chơi anh thường trò chuyện, còn bà chị của thằng bạn thì họa hoằn mới gặp trong dip lễTết hay nghỉ hè của năm đại học. Ôi, mà cái bà chị già, khó gần ít cởi mở nên anh cũng không quan tâm chỉ vài câu chào hỏi xã giao cho có lệ. Giờ thì ai cũng có hai màu tóc trên đầu, bon chen, phấn đấu để tương lai con trẻ tốt hơn ba mẹ, ở đâu cũng phải cày lưng làm việc, nhiều khi chợt quay lại nhìn phía sau mình đã đi xa, mỗi người với một hướng khác nhau nhưng đều mục tiêu ngày hôm nay phải tốt hơn ngày hôm qua.
          Ngày về.. nhìn đâu cũng quá đỗi thân thương..biết rằng đi rồi sẽ về, như một lời hứa trong tâm tưởng. Vẫn vậy, vẹn nguyên tròn đầy tình cảm...đi ..để trở về./.
Bảo Nghi

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2020

Thanh xuân tôi,...


          Thanh xuân tôi,... con bé mỗi lần xem Album hình lúc nào cũng đều thắc mắc: tại sao lúc đó mặt của mẹ lại bình tỉnh và không rơi một giọt nước mắt nào ? Con bé cứ mặc định những giây phút trọng đại nhất của bản thân và gia đình sẽ làm cho bà mẹ này phải rơi lệ, ít hoặc nhiều chứ không như ngày hôm ấy. Vì nhỏ và người đàn ông sáu múi đã từng chứng kiến mẹ, chỉ cần một món quà nho nhỏ, một thành tích của hai người này đạt được là nước mắt bà mẹ này lại lăn dài, giống như ngày biết tin người đàn ông sáu múi đậu vào Đại học Bách Khoa và nhất là được hoc ngành Khoa học máy tính, cái ngành mà bạn nhỏ từng ước ao và mẹ đã kìm nén càm xúc từ buổi sáng ở cơ quan, cho đến khi gân mười hai giờ trưa mẹ tan việc chạy về nhà. Trên đường đi mẹ đã khóc tức tưởi, khóc như chưa bao giờ được khóc, me khóc cho hạnh phúc chờ mong qua bao ngày khổ nhọc, lo lắng, đau buồn có quá nhiều biến cố xảy ra trong gia đình.
         
                                                                                                           
                                                                                                         Sưu tầm
               Và nay, ngày trong đại của Thanh xuân tôi, nhỏ nghĩ mẹ sẽ không thể kìm nén sự xúc động, ngày mà Thanh xuân tôi có một người đồng hành cùng nhỏ đi suốt chặng đường dài sắp tới, là ngày Thanh xuân tôi có thêm ba mẹ và nhũng người thân yêu. Mẹ tin tưởng sự chính chắn lựa chọn của nhỏ, mẹ nhìn vào đôi mắt của nhỏ là sự hạnh phúc, tươi trẻ và yêu thương.Nhỏ hỏi mẹ: Lạ thiệt, con nghĩ mẹ sẽ khóc... nhỏ đâu biết rằng, mẹ đã từng thức trắng đêm, từng khóc trong sự hạnh phúc của con, mẹ hân hoan, vui mừng vì con đã chọn được người bạn đời của mình mà trong gia tộc ai cũng thương yêu, ai cũng trân trọng trước sự chính chắn, đạo đức, nền tảng của cậu nhỏ này, cậu nhỏ này với những biểu hiện quan tâm lo lắng cho nhỏ, lo cho cuộc sống sau này của nhỏ và những đứa trẻ ...làm mẹ thấy tin tưởng có cảm giác ấm áp. Và nhỏ có thêm ba mẹ, có thêm em trai có thêm những người thân yêu...họ yêu thương nhỏ, lo lắng cho nhỏ giống như ba mẹ vậy. Mỗi khi Thanh xuân tôi gọi điện cho mẹ kể chuyện về ba mẹ bên kia, nào hỏi thăm, nào gởi thức ăn, gởi tiền cho nhỏ và lo lắng cho nhỏ...làm cho bà mẹ bên đây thấy hạnh phúc vô cùng, mẹ nhỏ cảm thấy tự hào và vui mừng khi con gái của mình lại được nhiếu người yêu thương lo lắng như thế... sau mỗi lời kể của nhỏ là mẹ đều dăn dò một câu muôn thưở : Hãy sống thật tốt hơn con nhé !. 
       

                                                                                                           Sưu tầm

         Đêm dài... mẹ thường nghĩ về nhỏ, từ một cô bé con xinh xắn, lần đầu tiên nhỏ đứng trước gương, lúc đó nhỏ chỉ mới có ba tuồi, nhỏ bắt chước mẹ soi gương chải tóc, ngày đó ba nhỏ phát hiện con gái, lật đật chạy xuống bếp kêu mẹ nhỏ lên phòng: Em em, lên xem BB nè, hai vợ chồng lật đật chạy lên trong sự rình mò sợ nhỏ phát hiện có người nhìn mình.
         Ôi!  Thanh xuân tôi ngày ấy mũm mĩm, dễ thương mặc chiếc đầm trắng đứng trước gương lóng ngóng chảy tóc như mẹ. Hai vợ chồng nhìn con gái rồi lại nhìn nhau, một cảm giác thất khó tả nên lời, con gái đã lớn rồi, đã biết bắt chước rồi... và rồi có biết bao kỷ niệm mà ba mẹ nhỏ không thể nào quên được và nhất là mẹ, mẹ đã cùng nhỏ trãi qua nhiều cung bậc cảm xúc, trãi qua nhiều giai đoạn, lớn lên phát triển từ một bé nhỏ rồi ra thì con gái, tất cả vui có, buồn có, lo lắng có... rồi ngày đầu tiên nhỏ đi học, ngày nhỏ thi học sinh giỏi, ngày nhỏ vào cấp hai, cấp ba rồi Đại học và ngày nhỏ phỏng vấn xin việc... và những câu chuyện tình yêu thật dễ thương khi có người con trai ngỏ lời với nhỏ... tất cả buồn vui nhỏ đều tâm sự với mẹ, và mỗi ngày qua đi, mẹ thấy Thanh xuân tôi của mẹ đã lớn. Có nhiều bà mẹ với niềm vui với quần áo đẹp, với du lịch, với ăn uống, với bạn bè, với hình ảnh...họ hào hứng hạnh phúc với những điều đó mà họ từng trải nghiệm còn đối với mẹ, niềm vui và hạnh phúc lớn nhất của mẹ là sự trưởng thành, là thành quả đạt được dù chỉ là nhỏ thôi của hai con nhưng chính là niềm hạnh phúc vô bờ bến với mẹ. Nhớ trước đây có lần nhỏ từng tâm sự với mẹ: "Con chấp nhận là một thành viên dỡ trong một tập thể giỏi chứ con không muốn mình giỏi trong một tập thể dỡ mẹ à." chỉ một câu nói, một nhận thức mà mẹ đã vui trong tâm trạng lâng lâng suốt một ngày hôm đó, mẹ biết Thanh xuân tôi của mẹ đã thật sự trưởng thành đã chấp nhận đương đầu với cuộc sống vốn dĩ không hề đơn giản đối với những người có ý chí, cầu tiến và giờ đây khi dịch cúm COVID-19 người đàn ông sáu múi phải nghỉ học ở nhà với mẹ, qua những buổi cơm người đàn ông thẻ thọt nói sợ mẹ buồn: " mẹ, mẹ nấu không giống chị BB.." nếu như thường tình mẹ sẽ tự ái nhưng mẹ rất vui vì Thanh xuân tôi của mẹ đã sẳn sàng làm bà chủ của bếp lửa riêng, bà chủ của một gia đình nhỏ và tự tin khi nấu những món ăn ngon hơn mẹ - người thầy đầu tiên dạy con gái nữ công gia chánh.


                                                                                                             Sưu tầm

          
               Nước mắt chảy vào trong trong ngày con gái được đàng trai mang lễ vật xin cưới, Thanh xuân tôi của mẹ vững chải, thông minh cùng người bạn đồng hành đi tiếp con đường thật Thành công và Hạnh phúc con nhé !./.

                                                                                                                                     Bảo Nghi

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

Khi tiếng chuông điện thoại rung lên ...

        Nhóc mượn điện thoại của thầy nhá máy cho mẹ,mỗi lần chuông điện reo mẹ lật bật vuốt màn hình thấy số quen của thầy là vội vàng tắt máy gọi lại. Đã bao lần, mỗi khi nhỏ khỉ già hay cậu nhóc này gọi cho mẹ, là bà già này lại vẫn tâm trạng run run, hồi hộp, chẳng hiểu sao hai nhóc ở xa ít nhất gần ba năm đối với cậu nhỏ, gần năm năm đối với con khỉ già nhưng gấu mẹ vẫn không thể quen được với cảm giác vắng hai con người này.
       

                                                                                                   Sưu tầm
          Mỗi khi nghe máy, dù bất kể lúc trưa, chiều hay tối đang trên đường đi làm về nhà hay khoảng chín giờ tối đối với khỉ già, khoảng mười giờ tối đối với người đàn ông sáu múi này gọi là mẹ lại hồi hộp gọi lại. Vẫn câu nói muôn thuở hàng ngày khi bắt đầu cuộc gọi "Sao con ? có ăn như mẹ dặn không, uống sữa, thuốc bổ thế nào...".  Nghe đầu dây bên kia, nói cười rổn rảng, câu chuyện kể không đầu không đuôi thì mẹ lại nhẹ nhàng, thoải mái nhưng nếu đầu dây bên kia nói chuyện có vẻ nhát gừng, âm điệu nhè nhẹ, chỉ trả lời theo những câu mẹ hỏi...thì người mẹ này biết rằng hai bạn này thế nào cũng có vấn đề trong ngày hôm đó.
   

                                                                                                        Sưu tầm
         Nhiều khi trong cuộc gọi, câu chuyện không có gì cả nhưng nghe cách con kể chuyện, cách con bày tỏ, gấu mẹ thấy an lòng; bởi vậy người ta thường nói người mẹ luôn có giác quan thứ sáu đối với các con, mỗi động tỉnh, mỗi suy nghĩ, mỗi hiện tượng biểu lộ của con, người nhận biết đầu tiên chính là người mẹ. Mỗi lần gọi cho mẹ, người đàn ông nhỏ này đều hỏi "mẹ đang làm gì đó" có khi bạn nhắc nhở mẹ đi đường lái xe cẩn thận, còn bạn kia thì lúc nào cũng hỏi "bửa nay ăn gì vậy mẹ" hay " ngoài ấy, bây giờ có gió chưa mẹ ? " . Chỉ bao nhiêu lời thăm hỏi rất đỗi bình thường đó thôi cũng làm cho trong lòng gấu mẹ này tan chảy. Nhiều khi ngồi suy nghĩ vu vơ gấu mẹ lại càng cảm phục những bà mẹ có trên cả chục đứa con, thì nỗi lo lắng này sao nhỉ ? 
   

                                                                                                     Sưu tầm
          Chiều qua, mẹ từ cơ quan chuẩn bị ra về thì người đàn ông sáu múi gọi, bạn ấy kể liến thoáng, tranh thủ nói vì còn các bạn đang chờ mượn điện thoại của thầy, sau một tràng với nhiều câu hỏi, nhiều dặn dò cho mẹ, bạn nhắn thêm, tối con sẽ gọi cho mẹ nha. Thế rồi, sau khi đi học trở về phòng nội trú, bạn ấy mượn điện thoại của thầy gọi tiếp, chỉ ầm ào vài câu ngắn gọn trong lúc tranh thủ nhưng bạn đã đem đến cho mẹ một giấc ngủ thật ngon. Còn câu nói muôn thuở mẹ dành cho bạn " Mệt lắm phải không con, cố lên  nha con"
      Thế đấy, tâm trang này là của tất cả bà mẹ trên quả đất này. Câu chuyện của các con kể hoài không hết...
                                                                                                                          Bảo Nghi

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

Ngày gấu mẹ nhận quà !

         Con bé thường bị mẹ la, đôi khi nó hờn mẹ, giận mẹ...nhiều lúc nó làm cho mẹ nó nổi nóng không thể kiềm chế được. Mẹ nó không thể mềm mỏng, dịu dàng mà phải la như tát nước vào mặt của nó, để nó mới hiểu rằng cở tuổi nó thì không thể phát ngôn những câu nói vô tâm như thế, nhất là khi nói đến người đàn ông được đại gia đình yêu quý nhất: em trai của nó. Mẹ la nó xong tắt máy và ngồi khóc, khóc vì thương hai con người to xác mà vẫn còn nhỏ trong mắt của mẹ, khóc vì giận bản thân sao lại nặng lời với nó như thế, mẹ khóc vì hối hận...Nhưng rồi sau đó, vẫn như mọi khi, mẹ và nó lại vui vẻ cười vang với những câu chuyện không đầu không đuôi của nó, mẹ và nó là như vậy đấy !. Mẹ nói nó là dạng người "khẩu xà mà tâm phật" vì điều này nên nó phải biết kiềm chế bản thân vì cuộc sống bên ngoài kia không ai có thể du di bỏ qua cho nó với những lời bộc phát khi nóng giận chưa kịp nghĩ sâu xa thấu đáu. 
       
                                                                           Sưu tầm
            Mẹ nó hiểu nó mà, vì nó chính là bản sao của mẹ. Nói gì thì nói, lời nói của nó có dữ dằn như vô trách nhiệm bao nhiêu như cách mẹ nói nhưng nhìn vào những việc nó làm thì mới hiểu hơn về nó; cái cách nó sắp xếp thời gian việc học,việc làm để được tranh thủ ở bên em trai khi em được nhà trường cho về nhà sau những ngày học tập căng thẳng; cái cách nó tiết kiệm từng chén nước mắm ăn dỡ dang cất lại để hôm khác lại dùng, nếu như ở nhà thì mẹ nó đã đem bỏ không dùng đến lần sau; cái cách nó tuyệt nhiên không dùng máy lạnh khi trời nóng như đổ lửa hay phải để đến khi nào quần áo thật nhiều mới dùng máy giặt... còn nhiều ,nhiều chuyện lắm để biết rằng nó là đứa con gái có tâm và có trách nhiệm khác với những gì khi nóng giận nó lại bộc phát những câu nói cho thỏa lòng. Khi em trai về nhà, nó thường chụp hình hoặc quay clip gởi cho mẹ với những bửa ăn của hai chị em, nó chăm chút bày trí và đi siêu thị mua toàn những thực phẩm đắt tiền mà ngay mẹ nó nếu có đi thì không dám mua. Nhìn mâm cơm tươm tất, thịnh soạn của hai chị em, mẹ nó càng thấy mình có lỗi với con gái. Nó là vậy, một con nhỏ ít bày tỏ nhưng chỉ có làm, ít nhẹ nhàng nhưng lại rất có tâm
        Ngày sinh nhật của mẹ, nó kể lại lời em trai nói với nó: "BB ơi, em bây giờ là người vô sản, không có gì tặng mẹ cả, em chỉ có thang điểm học hàng ngày gởi cho mẹ thôi", nghe kể lại, hai mẹ con ôm nhau cười trước câu nói của người đàn ông sáu múi. Còn nó, nó tặng cho mẹ hai món quà, một phong bì và một chiếc nhẫn. Nếu so sánh giá trị vật chất bên ngoài thì chiếc nhẫn đó so với mọi người không là gì cả nhưng đối với nó là tất cả những điều trân trọng yêu quý dành cho người mẹ - người bạn lớn đúng nghĩa trong cuộc đời của nó. Khi nhận quà mẹ nó chảy nước làm cho hai chị em ngồi kề bên cũng rưng rưng sắp khóc, mẹ nó yêu quý hai chị em nó như những vật vô giá và trong sâu thẳm mẹ nó thầm cám ơn người đã cùng mẹ nó tạo nên chúng nó. Em trai nó thì nói với mẹ một cách trang trọng như đang nói một sự kiện trọng đại " Mẹ nên đeo nhẫn này trong những sự kiện quan trọng thôi, hạn chế không mang thường xuyên bây giờ cướp bóc nhiều lắm nha mẹ". Còn nó thì nói " Bây giờ mẹ phải tận hưởng đi nha, con thấy mẹ hy sinh tiết kiệm nhiều quá rồi, không lúc nào lo gì cho bản thân cả". Đối với mẹ nó, khả năng mẹ nó có thể mua hơn hẳn chiếc nhẫn này nhưng đúng như nó nói mẹ không ngừng nghĩ về chị em chúng nó nên đối với bản thân mình mẹ thấy không cần thiết.
                                                                Sưu tầm
          Sau khi nhận quà, nó hỏi mẹ có thích không, mẹ nó thật lòng nói " Tất cả mọi thứ các con tặng mẹ, mẹ đều trân trọng và gìn giữ, vì đây là tất cả sự chắt chiu, từ những tình cảm yêu thương nhất mà các con dành cho mẹ" Con bé lại bảo "Mẹ mang đi làm nha mẹ !" Nhìn chiếc nhẫn mẹ nói" Nhẫn này mẹ sẽ đeo vào dịp lễ tết hay đi đám cưới vì nhẫn đính nhiều hột đá mà đi làm thì có vẻ không hợp" . Nó liền nói " Con sẽ chở mẹ ra Công ty đổi lại mặc dù mất 20 % giá tiền cũng được". Chỉ còn hai tiếng đồng hồ để mẹ nó ra bến xe về  NT nhưng nó lật đật kéo mẹ chở đi. Trên đường đi mẹ nó bảo "Thôi con, không kịp giờ để mẹ ra bến xe, vả lại mình bị mất cả gần hai triệu bạc trong khi mới mua chưa kịp đeo" . Nó vẫn nhất quyết hối hả lái xe mặc cho đường Sài Gòn tối Chủ Nhật kẹt xe không kể xiết. Ngồi phía sau xe để nó chở mẹ thương nó vô cùng, mẹ nó hối hận khi đã để cho nó chở đi đổi nhẫn. Đến nơi, người công ty tư vấn nếu đổi thì uổng quá, đây là mẫu nhẫn mới vả lại khi đổi sẽ lại mất tiền, mẹ nó quyết định không đổi và nó lại tất bật chở mẹ ra nhà xe cho kịp.
         Thế đấy, nó là như thế, bởi vậy, lúc nào mẹ nó cũng đều lo lắng cho hai chị em nó, hai con người to xác nhưng trong mắt gia đình vẫn là những người còn nhỏ. 
        Một sinh nhật lại đến, lại thêm tuổi đời đối với gấu mẹ này. Mong tất cả lại tròn đầy. 
       Cứ thông lệ, ngày của mẹ nó nhưng mẹ lại nói về hai chị em nó. Câu chuyện của con khỉ già và người đàn ông sáu múi kể hoài không hết!!!
                                                                                                                              Bảo Nghi

Ngày không nắng,

     
                                                                                           Sưu tầm

         Những ngày mưa bão, thành phố với những cơn mưa ầm ào không thương tiếc, trên như thác đổ, dưới như lòng sông, con người thì chơi vơi, khắc khoải. Nhìn mưa với biết bao tâm trạng, nhìn mưa để quý những ngày có nắng. Tiết trời cũng làm con người thay đổi theo từng tâm trạng, nếu như người lớn lo âu thì con trẻ vui mừng vì được nghỉ học; người lớn tất bật kê đồ lên cao để tránh nước lụt thì con trẻ bì bỏm cười tươi khi tung nước trắng xóa. Qua thời gian mới thấu đáo nhiều những sự việc xem như cỏn con của ngày thơ dại, mới hiểu nhiều hơn lúc ấy gương mặt trầm ngâm của ba hay nụ cười thường vắng đi trên gương mặt của má. Những ngày này người thân cứ lần lượt gọi điện, nhắn tin thăm hỏi, nếu có thế này thế nọ...phải làm ngay thế nọ thế kia...tất cả trân quý những tình cảm yêu thương của mọi người. Mưa lớn lắm, lắm lắm lắm !!! Thời tiết không chìu lòng người, ngày càng quá quắt, khắc nghiệt. 
            Mong nắng lại về như những ngày qua !.
            
                                                                                                                            Bảo Nghi 

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

Ngồi đếm bóng nắng ...

          Thế hệ tôi và các bạn đồng lứa với tôi đã có những sở thích, mối quan tâm mà trướcc đây hàng cả chục năm về trước thấy má và các dì mình cứ loanh quanh với những câu chuyện như thế mà bây giờ lập lại với chính bản thân mình.  Cái tuổi mà như bạn bè tôi thường đùa vui " ngồi đếm bóng nắng qua cửa sổ" hay " ngồi đếm hoàng hôn lặng dần vào những ngày chiều muộn...Thế đấy... thời gian cứ trôi qua và con người thì phải tập dần và thích nghi với nó. Bây giờ tôi đã thấm thía từng câu nói, từng trăn trở những gì mà trước đây ba má , mấy cậu dì mình thường xuyên đau đáu nghĩ đến. Bây giờ về già lại chăm thể dục để giữ sức khỏe, thích nghe nhạc xưa, đọc nghiên cứu về các bệnh tật lúc về già ...Thích hòa vào niềm vui của con nhưng lại có khi dị ứng với một vài quan điểm sống suy nghĩ của bọn trẻ bây giờ. Đôi khi chúng muốn làm vui lòng mẹ nên cùng nhau nghe một bài hát xưa mà mẹ cho là hay nhưng thật tình chúng chưa cảm được, còn nghe nhạc của chúng chọn lựa thì những bài hát đó khi mẹ nghe xong thì một là vào giường nằm nghĩ hay là nổi cáu lên còn trong khi đó thì hai chị em ôm nhau cười rũ rượi, cười trong sự căng thẳng tức giận của mẹ. Hôm dọn dẹp nhà cửa, vô tình mẹ thấy một cái nón bảo hiểm trên nóc tủ, nếu khách quan nhìn nhận đây là cái nón bảo hiểm loại tốt, nhìn phong cách đậm chất trẻ bây giờ mà mỗi khi mẹ đi ngoài đường thỉnh thoảng gặp một vài nam hoặc nữ thanh niên đội. Mẹ cũng có suy nghĩ sẽ mua cho người đàn ông sáu múi cái nón này nhưng chỉ tiếc rằng, trên nón in dòng chữ "cùng nhau đi trốn" hay "đưa nhau đi trốn" ...gì gì đó. Mẹ lật đật cầm ra hỏi, BB đi làm, chỉ còn ông nhỏ, mẹ đưa cho con trai gằn giọng hỏi : Đâu ra cái nón này, ý tứ câu này là gì, vì sao mấy người lại dám in và dám đội cái nón có dòng chữ này ..???. 
         Người đàn ông nhỏ của tôi, không nói không rằng chỉ ôm bụng cười lăn lộn và rồi nói " con sẽ mở cho mẹ nghe bài hát này". Bài hát cất lên cơn giận của tôi lại bừng bừng hơn bao giờ hết " ...bố hút thuốc nhiều, mẹ khóc..gọi điện thoại từng nhà...đừng lo, con đi chơi xa... em ơi, đi cùng anh, trốn đi ..." tôi không thể nghe hết bài và quát " tắt ngay bài hát" . Đợi cho tôi ngồi ra rả với bài giảng triết lý đạo đức con người, đợi khi mẹ thấm mệt im lặng ông nhỏ mới bắt đầu nói " Mẹ à, mẹ chưa nghe hết bài hát, bài này nói về tâm trạng của thanh niên bây giờ cuộc sống chịu quá nhiều áp lực công việc, việc học, cuộc sống thành phố quá nhiều ồn ào... do đó rủ nhau đi khỏi thành phố để hít không khí trong lành vậy thôi, chứ không phải rủ đi để làm chuyện bậy bạ .."
           Nói gì nói, khi các con đang sống với người thân, đang sống với công đồng xung quanh thì quan niệm về cái đẹp, gu thẩm mỹ từ quần áo, xe cộ đến đồ trang sức trên người ít nhiều cũng thể hiện được con người của mình, gia đình của mình. Vì vậy, với cái nón đó để treo góc lưu niệm trong phòng các con thì được nhưng nếu đội vào và nhất là BB mà đội thì nói thật tất cả phụ huynh đều dị ứng. Mẹ nói " Giá như xóa được dòng chữ này, với phong cách ăn mặc của BB hay ông nhỏ này đều rất chất và rất phong cách mẹ rất thích
          Vậy đấy, mấy vị trong nhà nên lưu ý, người già cố gắng cởi mở với trẻ trâu nhưng ở một giới hạn cho phép, vì chúng tôi đã "ngồi đếm bóng nắng qua cửa sổ rồi". 
          Cũng xin lỗi trước, lời bài hát vừa rồi chỉ ảnh hường trong gia đình nhỏ của tổ chim câu, không dám phê phán hay luận nhiều ra bên ngoài, chỉ gói gọn dặn dò hai người lớn trong một tinh thần còn trẻ con với mẹ .
                                                                                                                      Bảo Nghi

Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018

Con chúng ta đã lớn !

       Nhỏ nằm kề bên thủ thỉ, có lúc hai mẹ con rù rì, có lúc cười nắc nẻ, cười đến nỗi người phụ nữ già này cảm thấy khó thở. Mấy ngày tết trôi qua thật nhanh, cảm tưởng như sống hối hả, gấp rút vì quỹ thời gian các con về quá ngắn, mà thời gian dành cho gia đình và các mối quan hệ khác bên ngoài cũng cần được quan tâm. Nhỏ bảo, mẹ thông cảm nha, mỗi năm có một cái tết, bạn bè mỗi nơi một chút, ai cũng thiết tha cũng trân trọng nên mình cũng phải thế. Ba năm cấp ba làm lớp trưởng nhưng tết năm nào nhỏ cùng đều thoái thác việc họp lớp, bạn bè trách cứ, nhỏ âm thầm nói với mẹ, người già này phán rằng " bạn sẽ thông cảm thôi con, còn nhiều dịp để hàn huyên mà..". Ngay cả gia đình, luôn luôn mọi người cố gắng gần nhau hơn có thể. Như những ngày vừa qua, mọi thành viên đều tranh thủ, không khí vui xuân năm nay thật lạ, từ thời tiết cho đến mọi thứ xung quanh...nhưng gì thì gì gia đình vẫn là số một. Những ngày này, mọi người được cái quyền mà trong năm không thể thực hiện, đó là thức trễ, dậy muộn và mẹ, người quản gia của gia đình vẫn không cho mình cái đặc quyền ấy, vẫn dậy thật sớm, thể dục rồi thì dọn dẹp lo bửa sáng cho cả nhả. Và mẹ đã ưu ái cho những thành viên trong gia đình được dây muộn, vì thời gian về tết là thời gian dành cho các con bồi dưỡng ăn, ngủ và sum họp, vì thế khi cả nhà quây quần cùng nhau ăn sáng là tầm khoảng chín, mười giờ.
     
                                                                                                               
                                                                                                                  Sưu tầm
         Năm nay nhỏ nói chuyện với mẹ cũng không tránh khỏi có lúc bị phê bình, khiển trách nhưng trong lòng gấu mẹ vĩ đại này thấy con gái mình trưởng thành nhiều hơn nhưng ngoài mặt gấu mẹ vẫn không bao giờ có một lời khen (điều này gấu mẹ vẫn biết nhưng bản tính vẫn không sửa được, vẫn tiết kiệm lời khen). Nhỏ nói  "Mẹ ơi, mẹ phải xem vở kịch Ngôi nhà không có đàn ông đi, mẹ và các bà dì của mình một phần nào đó rất giống những người phụ nữ trong ấy. Gấu mẹ vẫn biết mình khắc khe, khó tính tất cả cũng vì hai thành viên nhí này. Khi nhỏ xem kịch về cứ khen suốt nhà văn Ngọc Linh, sao ông ấy viết hay quá nhưng quan trọng đạo diễn Vũ Minh đã thổi hồn cho những tính cách những người phụ nữ trong gia đình ấy. Hình ảnh những người phụ nữ trong vở kịch phần nào y hệt thành viên gia đình bà ngoại cố của nhỏ, vì các bà dì của nhỏ đến nay đã gần bảy mươi tuổi mà vẫn ở vậy không lập gia đình. Như trước đây, người đàn ông sáu múi đã tâm sự với mẹ "Con đã đọc truyện Ngồi khóc trên cây của Nguyễn Nhật Ánh đến hai lần và lần nào con cũng khóc, không chỉ con khóc mà bạn con đọc cũng đều khóc cả"  và tôi, gấu mẹ phải lật đật tìm đọc truyện ấy ngay để hiểu hơn về con trai của mình. Như vừa rồi, nhỏ đi xem kịch về, nhỏ tấm tắc hoài, sao từ cử chỉ, lời nói cốt cách của các vai trong vở kịch giống các bà dì của mình dữ vậy hả mẹ và nhỏ phán luôn "còn mẹ giống y chang tính nghiêm khắc của bà mẹ do cô Kim Xuân đóng". 
     
                                               
                                                                                                                   Sưu tầm
            Nhưng điều quan trọng, nhỏ nói với tôi và tôi cứ suy ngẫm mãi "Sao trước đây hình ảnh một người đàn ông đẹp theo con là những hình ảnh một soái ca trên phim ảnh Hàn quốc, có chăng những cử chỉ hành vi đẹp nói về người đàn ông là do con đọc được trong sách vở hay là những hình ảnh mà mẹ đã từng hướng dẫn con khi làm bài nhưng bây giờ con cảm được hay nói rõ hơn là con cảm thấy mình có một cảm giác thật lạ cái đó có phải là sự rung động không hả mẹ ?" . Gấu mẹ hỏi con " hình ảnh gì mà con cảm thấy xao xuyến thế...?. Nhỏ thẻ thọt nói" . " Con biết rung động hình ảnh của một thanh niên khi đang nấu ăn đứng trong gian bếp với bề bộn nồi, chảo, thớt dao..., hình ảnh ấy quá đỗi bình thường, nhưng không hiểu sao khi con hình dung hình ảnh của mẹ con mình cùng nhau vào bếp, từ cử chỉ thái thịt, chiên xào, gia vị nêm nếm... con liên tưởng đến hình ảnh của một người đàn ông làm công việc bếp núc như thế..con cảm được và thấy hình ảnh ấy thật bình dị, gần gũi  nhưng cũng thật đẹp... không hiểu sao bây giờ con mới cảm nhận được, chứ trước đây con nghe nhiều, thấy nhiều trong phim ảnh nhưng chưa bao giờ có cảm giác thế mẹ ạ. !
     
                                                                                                             
                                                                                                                   Sưu tầm

          Vậy đấy, thêm một tuổi, thêm nhiều suy nghĩ, mong rằng cuộc sống sẽ cho các nhỏ thấy nhiều thứ đáng trân trọng, đáng suy ngẫm mặc dù nhìn thoáng qua điều đó quá đỗi bình dị, chân phương. Cái đẹp được nhìn nhận qua sự giáo dục, qua nhận thức...mỗi ngày hãy cho ta biết con đã cảm nhận được cái đẹp, cái giá trị nào trong cuộc sống quanh mình, đó chính là hành trang quý giá để các con tiếp bước vào đời. Ngồi khóc trên cây ...hay hình ảnh của một thanh niên vào bếp với tất cả tình yêu thương đặt vào trong từng món ăn cho gia đình. Còn gì nữa, hãy cảm nhận và cho ta biết các con nhé !
                                                                                                                           Bảo Nghi
        .