Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

Trời bắt đầu hửng nắng...


          Nhỏ nhắn tin không gọi điện “Chuẩn bị vô ăn buffet đi cô gái…”, nhận tin dù đang rất bận rộn với đống hồ sơ chứng từ đang kiểm soát nhưng tôi phải tức tốc gọi ngay cho nhỏ này, vì nhỏ đã hứa với tôi “ Nếu kết quả…con sẽ dẫn mẹ và người đàn ông sáu múi đi ăn buffet”. Biết nói sao được, niềm vui của hai nhóc là động lực rất lớn để tôi vững vàng là người đội trưởng bất chấp hiểm nguy, vượt qua tất cả để tiên phong và để đủ sức rèn luyện cho các nhỏ. Chiều tan, nhỏ không vội về nhà mà bay sang Nguyễn Đình Chiểu để thông báo cho các bà, không kiềm chế cảm giác sung sướng, với nỗi hoan hỉ tột độ nhỏ tấp vào lề đường nói chuyện với tôi qua điện thoại, trong lúc vui mừng tôi thưởng nóng liền cho nhỏ “chạy ngay qua cửa hàng lấy liền chiếc váy đó đi”; nhỏ ngạc nhiên hỏi lại “thiệt hả mẹ ?” , không chút do dự tôi trả lời “thật chứ sao !”. Đây là chiếc váy đã có lần tôi và nhỏ vào cửa hàng thời trang nhưng vì đắt quá nên tôi không mua cho nhỏ mà động viên “thôi con, còn dịp khác mà…”

                                                                                         Sưu tầm
               Tối qua, từ quận 3 qua quận 7 rồi về Ninh Thuận, tất cả đều náo loạn, tôi báo tin cho ông, ông mừng vô cùng bất chấp cả nữa tháng nay ông bà giận nhau, bà qua quận 3 ở chơi với mấy bà dì không về không gọi điện thoại cho ông và ông cũng giận bà không thèm điện thoại lại “ Kệ bả, cho bả ở bên đó luôn đi, ba không gọi đâu” ba tôi đã nói với tôi như vậy nhưng tối qua, sau khi tôi nói chuyện kể với ông, ông đã gọi điện cho bà báo tin về kết quả của con khỉ già, mặc dù trong lúc đó nhỏ khỉ già đang huyên thuyên ngồi kế bên các bà kể lại câu chuyện mà nhỏ đạt được.

           
                                                                                              Sưu tầm
             Cuộc sống là vậy đó, đối với người này là bình thướng nhưng đối với người khác là một sự kiện trọng đại, mỗi kết quả gặt hái của hai nhỏ đều là sự cố gắng vượt bậc, có đau buồn, có khóc lóc, có hối hận, có rút kinh nghiệm. ..Nhiều khi đùa vui với hai nhóc tôi bảo “sao thấy mấy người toàn rút kinh nghiệm hoài vậy…phải đạt dù với mức thấp nhất cũng được nhưng phải có sự vượt trội, ngày hôm nay phải hơn hẳn ngày hôm qua chứ ?!”
                      
                                                                   Sưu tầm
          Nhìn ra ngoài sân, trời hửng nắng rồi đó, hứa hẹn sẽ có những ngày nắng đẹp…và chắc chắn phải như vậy phải không hai nhóc ?
                                                                                             
                                                                                         Bảo Nghi

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

Ngày đặc biệt của nhỏ !

         Sáng nay nhỏ dọn qua phòng trọ, qua bao nhiêu ngày tính toán thiệt hơn, cả nhà quyết định cho nhỏ độc lập cuộc sống riêng tư của mình. Đối với mọi người chuyện này quá đỗi bình thường nhưng đối với đại gia đình lớn của nhỏ việc ở ngoài là một điều đắn đo suy nghĩ của những người lớn tuổi trong gia đình. Mặc cho mọi người lo lắng nhưng trong ánh mắt của nhỏ là sự háo hức, tự tin, thoải mái khi chính mình làm chủ giờ giấc sinh hoạt của mình. Một căn phòng trọ cho sinh viên cũng như những căn phòng trọ khác nhưng mẹ nó mấy ngày tìm hiểu, săm soi từng chân tơ kẻ tóc của khu nhà trọ, nói chung vẫn là tâm trạng của những bà mẹ lo lắng, lúc nào cũng xem con mình vẫn còn bé bỏng như ngày nào.
                                                                                                    Sưu tầm        
         Qua hai ngày sắp xếp tương đối ổn, mẹ ra về trong tâm trạng bình yên đôi chút ...nhưng nhìn con gái sự vui vẻ của con cũng làm nhẹ đi sự lo lắng của mẹ. Buồi chiều chủ nhật ở tầng lầu ba của nhà cậu, hai mẹ con nằm trên võng nói chuyện thật lâu. Nhỏ thủ thỉ với mẹ nhiều dự định trong tương lai, nhìn sự quyết tâm của con gái mẹ vững tin phần nào, mặc dù trong lòng mẹ vẫn thấp thỏm lo âu, cuộc sống còn nhiều thách thức và lòng người thì vô hạn. Qua mỗi câu chuyện, qua mỗi một người bạn, qua mỗi một sự việc đã giúp cho nhỏ nhận biết nhiều hơn về cuộc sống, giúp nhỏ sáng suốt hơn, không dễ tin người và càng quyết tâm cho dự định mà nhỏ đã hằng ấp ủ
                                                                                                             Sưu tầm
          Nhìn lên bàn thờ của ông út nhỏ nói với mẹ " Qua bên đó ở con không còn dịp để ngày nào cũng lên thắp hương cho ông út, mẹ có tin không có hôm con lên hỏi ý kiến của ông út đến những bốn lần và lần cuối thì nhìn ông có vẻ ông nói " đi xuống đi, tập trung mà học mà làm là chính..." kể đến đó nhỏ cười vang.
           Nhìn ra ngoài những tòa nhà cao tầng xung quanh mù mịt trong cơn mưa chiều, hình như trời Sài gòn ảnh hưởng của cơn bão số 2. Mưa đến rồi tạnh, trời lại quang đãng hừng nắng.
            Hôm nay là ngày đặc biệt của nhỏ./.
                                                                                                                           Bảo Nghi

Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

Con khỉ già của mẹ !

         Khỉ con ngã đầu vào lòng mẹ, mắt lim dim tận hưởng hơi ấm và mùi hương ngan ngát từ khỉ mẹ, mặc dù nó đã lớn, nó đã trưởng thành nhưng nó vẫn thích cảm giác được sà vào lòng mẹ mà nhất là những khi nó gặp chuyện buồn hay tuyệt vọng về một vấn đề nào đó, thì khỉ mẹ là "cuốn bách khoa toàn thư" cho nó, mẹ cho nó những lời khuyên, tiếp sức thêm để nó có đủ dũng khí bước tiếp và tập dần tự lập khi phải sống xa mẹ.


         Hai mẹ con ngồi trên một mỏm đá cao, xa xa là những rặng núi châp chùng bàng bạc sương mờ, nơi đó có biết bao điều thú vị, mới lạ mà nó mong muốn được tìm hiểu, chinh phục. Ơ những vùng núi cao kia nó sẽ thỏa sức leo trèo và sống cùng thiên nhiên hoang dã. Còn bìa rừng này, yên bình, cằn cỗi, già nua, không thú dữ, không nhiều cây xanh gốc cổ thụ, không nhiều trái cây, không nhiều thức ăn mà loài khỉ của nó ưa thích. Còn khu rừng bên kia có nhiều điều thú vị nhưng cũng nhiều cạm bẫy rình rập, đó là việc loài người đi tìm thú rừng săn bắt, đó là những cuộc bắt giết lẫn nhau để sinh tồn của các loài trong rừng, đó là con suối, thác nước hùng vĩ nhưng cũng đầy bất trắc nguy hiểm; vì vậy, mẹ nó chọn cánh rừng này để sinh tồn, để chăm và dạy cho chị em nó trong sự an bình của cuộc sống hoang dã.

         Ngày được mẹ cho hai chị em nó tập trèo, tập đu, tập chuyền từ cành này qua cành khác, khi chuyền bằng hai tay, rồi sau này chỉ chuyền cành bằng một tay và rồi có lần nó đã bị té gãy chân . Mỗi ngày, nó càng đi xa hơn cánh rừng ngày hôm qua đã đi, nó leo càng cao hơn và tốc độ chuyền cành ngày càng nhanh nhẹn hơn. Mỗi sáng mẹ nó đứng ở bìa rừng bên này để chờ đợi một chuyến trở về của nó. Mẹ tập cho chị em nó tự chống chọi, tự bảo vệ, tự tránh những loài thú dữ hay mẹ dạy cho nó nhận biết những quả nào trong rừng không được ăn, những hốc cây nào có tổ ong ẩn mình trong đó...Mỗi chuyến đi của nó, dạy cho nó nhiều bài học quý giá, giúp chị em nó ngày càng nhiều kinh nghiệm hơn. Càng đi nó càng thấy mình nhỏ bé, nó từng hỏi mẹ " Mẹ ơi, càng lớn con thấy mình vẫn nhỏ bé trước bầu trời này, con càng thấy sự hiểu biết của mình chưa đủ lớn ?". Mẹ nhìn nó âu yếm " Con nhận biết được sự hạn chế của mình chứng tỏ con khỉ già của mẹ đã lớn, nếu tuổi càng lớn nhưng con người nhìn nhận sự việc chỉ trong một tầm giới hạn nào đó, thì chứng tỏ họ chưa vượt tầm nhận thức của mình, lúc đó họ giống như một chú ếch con ngồi trong đáy giếng đấy con ạ"
                                                                                                        Sưu tầm
        Mẹ dằn lòng cho chị em nó bước ra thế giới bên ngoài đầy thử thách và cám dỗ, mẹ cho chị em nó đi qua những cánh rừng xa hơn, bầu trời lớn hơn để chị em nó vững chải hơn trong cuộc sống. Qua những chuyến đi, có lúc khi trở về nó tíu tít kể không ngớt về những chân trời mới, những sự việc mới lạ mà tại cánh rừng già này nó không thể biết được, nhưng cũng có lúc nó quay về với khỉ mẹ trong tâm trạng thổn thức của một kẻ thất bại và ...đó chính là lúc này đây, cái cảm giác đau buồn, tuyệt vong khi được trở về nhà sà vào lòng mẹ, để ngửi cái mùa ngan ngát từ bộ lông của mẹ.Từ giọng nói đều đều của mẹ, thỉnh thoảng khỉ mẹ cúi xuống hôn trên trán nó, bao nhiêu đó thôi đã tiếp thêm năng lượng cho nó, để giúp nó tiếp tục bước tiếp. Ngước nhìn từng chùm trái sung rừng đỏ chín lắc liễu trên cành, bên tai nghe giọng nói đều đều của mẹ, ngoài kia tiếng xào xạc của lá rừng, thinh thoảng tiếng con vượn già hú trong khoảng không tỉnh mịch, tiếng con gà rừng le te gáy vang...tất cả mọi thứ quanh nó sao yên bình đến lạ !

         Chỉ bao nhiêu đó thôi nó lại được tiếp thêm năng lượng, chỉ bao nhiêu đó thôi giúp nó gượng dậy bước tiếp, chỉ bao nhiêu đó thôi làm tinh thần nó thêm phấn chấn, mặc cho bên ngoài còn nhiều cam go, thử thách với nó. Nhìn sâu trong mắt mẹ, nó thấy cả một trời thương yêu và niềm tin của mẹ đặt dành cho nó, bên tai nó khỉ mẹ thầm thì âu yếm "con khỉ già của mẹ cố lên !"./.
                                                                                                                     Bảo Nghi

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Ngày mới !

         Buổi sáng nay trời thật trong trẻo, đã qua những ngày mưa gió vần vũ, âm ỉ và rồi có nguy cơ lũ lụt. Trời đã có gió về, nhỏ nhóc cứ gọi điện là hỏi " gió có về chưa mẹ, trời có lạnh không ? ". Đi học xa nhà có nhớ gì vẫn không quên mùa gió chốn này, nó hiu hắt, lạnh lùng làm chạnh lòng với những ai xa nó. 
         Còn vài ngày nữa là sắp kết thúc một năm với nhiều biến cố, thăng trầm, được có, mất có nhưng chung quy "đội ngũ" vẫn còn tràn đầy sinh lực và nhiệt huyết. Mong rằng các nhóc vẫn vậy, vẫn trong trẻo nhưng dày thêm trãi nghiệm, vẫn nhiệt huyết nhưng càng chững chạc hơn trong cuộc sống. 
         Đứng từ xa, ta như người đội trưởng tuýt còi khi các chiến binh quá lăn xả, quá bất chấp, cứ vậy tiến lên thêm nha các đồng đội nhỏ của ta !. 
          Cùng giang rộng vòng tay để đón chờ năm mới ! Yêu thương thật nhiều !
                                                                                                                   Bảo Nghi

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

BEN VANG

                                                                         Bến vắng,
        Ngày nào cũng vậy sau phiên chợ trở về, khi đò cặp bến, đợi cho mọi người lên hết chị mới lặng lẽ quang gánh lên bờ, lên đến bờ rồi nhưng chị vẫn còn chừng chừ nhìn qua bờ bên kia để chờ đợi một điều kỳ diệu. Nắng đã lên cao, bến đò vắng ngắt, làn gió từ ngoài sông hây hầy thổi vào, làm cho chị nhớ những ngày tháng anh công tác tại bến đò này. Chị vẫn tin có phép màu, niềm tin ấy giúp chị vượt cạn một mình, vượt qua định kiến dư luận để sống vậy nuôi con. Người đàn ông ấy đã cho chị niềm tin, rằng cuộc đời này còn đẹp lắm và trong mỗi cái xấu xa nhất của cuộc đời nó vẫn có cái lý lẽ của nó, không phải để biện minh cho điều xấu ấy nhưng bên trong cái xấu vẫn còn cái mà người ta chưa hiểu hết tận tâm can của nó. Như chị đây, người con gái khi được sinh ra bất hạnh nhất là không có nhan sắc, bạn bè trang lứa lần lượt lấy chồng, sinh con, còn chị cứ lủi thủi đi đi về về một mình, trai làng cũng không ai dám ngỏ, chỉ có những người đàn ông có vợ mà còn đèo bồng thì cứ ve vãng, cứ nghĩ chị như thế sẽ dễ dàng lắm nhưng họ đâu ngờ chỉ vài câu bỡn cợt chị thẳng tay cho thằng ông ấy một cái tát trời giáng, thế là chị lại mang tiếng là xấu như ma mà còn dữ như quỷ.
          Thế rồi ngày anh về công tác tại cái làng của chị, bao cô gái quấn quýt bên anh vì anh là người đàn ông điển trai nhất trong đoàn công tác ấy, vẻ nam tính rắn rõi đàn ông như nguồn điện thu hút cánh phụ nữ của làng.Những gia đình có con gái, cha mẹ lại càng tạo điều kiện cho đoàn công tác ghé nhà mình để có dịp giới thiệu con gái mình qua những buổi đám đình, cúng giỗ hay những buổi trăng lên cả làng tụ họp để nghe dạ cổ hoài lang...còn anh thì vẫn kính cẩn trên dưới với mọi người, đối với phụ nữ anh cư xử đúng mực, anh càng chừng mực, càng kín kẻ thì lại càng thu hút mọi người; còn riêng chị, chị tự hiểu thân phận mình, chị vẫn lặng lẽ như ngày nào đi đi về về sau những buổi đến chợ. Nhiều khi chị vô tình đi ngang qua anh, chị cũng không còn mặc cảm, không còn bẽn lẽn mắc cỡ như cô gái mới lớn, vì chị biết rằng mình không phải đối tượng của anh, còn riêng anh, người đàn ông này như một thỏi nam châm thu hút phụ nữ trong làng thời điểm ấy. 
         Chỉ có một lần duy nhất và lần duy nhất ấy chị mới thấm thía và hiểu tường tận cặn kẻ câu nói của ông bà "đôi mắt là cửa sổ tâm hồn". Hôm ấy đoàn cán bộ của anh dự một cuộc họp với dân trong xã để nắm tình hình trồng lúa trong thời gian qua để có kế hoạch sắp đến về sự lựa chọn những thửa ruộng để làm mẫu trồng một loại giống lúa mà những kỹ sư nông nghiệp như anh vừa lai tạo giống mới, ngày hôm đó đông và vui lắm, vì đây là cuộc họp rất quan trọng vả lại đoàn làm việc toàn là những anh kỹ sư của thành phố về, hôm ấy chị cũng đi nhưng đi với tâm thế để biết hơn về thông tin sắp tới cho làng chứ không ngoài mục đích gì khác. Mọi người chen lấn, ồn ào tìm ghế để ngồi, riêng chị vẫn cái nét lặng lẽ, mặc cảm ngồi bên dưới, trong lúc ấy vô tình có một cụ bà không có chỗ ngồi lại ngồi kề bên chị, chị lại đứng lên chen lấn tìm một chỗ ngồi phía trên thoáng mát dìu cụ lên, rồi chị lại lặng lẽ chen xuống tìm một góc khuất cho mình. Chuyện chỉ có vậy nhưng không qua khỏi mắt anh, vì lúc đó anh đến trễ anh ngồi sau chị, bao nhiêu sự việc diễn ra xung quanh anh đều biết hết, có những cô gái chăm chút quần áo, nhan sắc cố gắng vượt lên phía trước để được ngồi gần những anh cán bộ chứ thật ra cũng không tập trung nghe họ nói gì; còn chị với chiếc nón lá lụp xụp vẫn không che dấu cử chỉ của mình, chị đang thoăn thoắt viết thật nhanh những điều mà các anh kỹ sư hướng dẫn cách thức gieo hạt cho đến khi lúa nẩy mầm, cho đến cách bón phân...chị ngồi nghe và viết rất chăm chú, hình như chị cũng không biết rằng có một người đang lặng lẽ theo dõi chị.
          Với gương mặt mà tạo hóa quá cay nghiệt trao cho kia lại có một tâm hồn, một cách sống, một suy nghĩ như ánh sao đêm giữa bầu trời đen tối. Và lúc ấy anh nhìn chị anh thấy chị thật đẹp, cái đẹp mà sau này khi hai người bên nhau anh cũng từng nói với chị, anh không hiểu nhưng anh thấy lúc đó chị rất đẹp rất phụ nữ và cũng rất mạnh mẽ và anh yêu chị từ những cái đó.
            Tình yêu thật đẹp, nó làm nở hoa kết trái, người trong làng ngày ấy xôn xao, họ không hiểu được một người đàn ông như anh lại chọn một cô vợ như thế. Thời khắc đẹp không kéo dài bao lâu, trong một đêm mưa bão anh cùng dân làng vượt lũ, không may anh vĩnh viễn rời xa chị, cho đến tận bây giờ chị vẫn không tin anh đã đi xa, mỗi khi qua bến đò này chị đều hướng mắt quay lại, chị vẫn nghĩ anh đang đứng đó vẫy tay cho chị, gương mắt bừng sáng với nụ cười đôn hậu.
            Ai đã qua cuộc sống gia đình rồi, thì cũng đều bảo, không có người đàn ông nào chung tình khi có một người vợ như chị, nhưng tận trong sâu thẩm chị vẫn tin, anh mãi không phải là người như thế !
                             
                                                                                                                          Bảo Nghi

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Mẹ hỏi con gái,


Năm lớp sáu, mẹ hỏi nó “ Nếu ngôi nhà của con đang ở cột đã mục, mái đã dột con phải làm sao ?”. Nó vô tư trả lời với mẹ không chút suy nghĩ: “Con sẽ kiếm nhà khác để ở”

Năm lớp tám, mẹ hỏi nó “Nếu ngôi nhà của con đang ở cột đã mục, mái đã dột con phải làm sao ?”. Nó lưỡng lự trả lời với mẹ “Con sẽ xem xét và sửa chữa lại”

Năm lớp mười, mẹ hỏi nó “Nếu ngôi nhà của con đang ở cột đã mục, mái đã dột con phải làm sao ?”. Nó trả lời với mẹ “Nếu cột mục con sẽ tìm cái mới thay thế, mái đã dột con sẽ leo lên xem hỏng thế nào để sửa lại”

Năm lớp mười hai, mẹ hỏi nó “Nếu ngôi nhà của con đang ở cột đã mục, mái đã dột con phải làm sao ?”. Nó ngồi trầm tư và nói “Ngôi nhà là nơi để ở và là nơi để quay về, bao kỷ niệm ở đây, sao mẹ hỏi khó thế” nói là nói vậy nhưng nó vẫn trả lời mẹ “Việc để ngôi nhà của mình đến nỗi mục và dột là quá lắm, giả sử như thế con sẽ cố gắng khắc phục những chổ hỏng nhưng sẽ kịp thời phát hiện những chổ có thể sẽ hỏng tiếp để nâng cấp luôn”

Năm thứ hai Đại học mẹ hỏi nó “Nếu ngôi nhà của con đang ở cột đã mục, mái đã dột con phải làm sao ?”. Nó trả lời với mẹ không chút băn khoăn “Trong cuộc sống mình phải đi về phía trước, không cứ mãi dặm chân một chổ, con làm việc và tích lũy để có cơ hội đổi sang một ngôi nhà mới khang trang hơn, tươm tất hơn”

Năm thứ tư Đại học mẹ hỏi nó “Nếu ngôi nhà của con đang ở cột đã mục, mái đã dột con phải làm sao ?”. Nó mạnh mẽ trả lời với mẹ trong ánh mắt lấp lánh đầy hoài bảo tuổi trẻ “Con tin mình sẽ làm được, nếu cố gắng, cố gắng hết sức con sẽ tìm cho mình một ngôi nhà mới tốt hơn có thể, mẹ cứ tin ở con !”

Buổi chiều muộn, nhìn ra phía chân trời, từng đợt sóng biển ầm ào vỗ vào bờ, nhìn vào mắt con gái mẹ hoan hỉ với sự tự tin của con, mặc dù con gái bây giờ chỉ là một cô sinh viên năm cuối Đại học đang còn xin tiền mẹ !!!./.

                                                                                                                      Bảo Nghi

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Không đề

  
          Có những lúc tôi cần ..., chạy ào ra buông bỏ mọi ưu phiền, bạn giang tay nâng tôi nhè nhẹ, vỗ vào tôi như thể tình đầu,
          Có những lúc bình minh thức dậy, sóng lăn tăn cát sột soạt dưới chân mình, bạn xanh biếc màu thiên thanh bất diệt, ôm vào lòng, bạn vẫn mãi trong tôi,
          Có những lúc mây đen vần vũ, bạn thét gào từng ngọn sóng ầm vang, bạn là ai …cứ ngỡ mãi không quen, tôi đau đáu nỗi niềm riêng với bạn,
          Có những lúc trời yên gió lặng, cứ ngỡ rằng, tôi-bạn mãi không xa, điệp khúc biển cứ rì rào như thể, sóng vỗ bờ, chỉ có bờ hiểu biển mà thôi,
          Tôi là gió ngàn năm bên biển, cùng biển mỗi chiều đưa cánh hải âu, 
          Có ai đó từng ngân nga nỗi nhớ "Nếu phải cách xa ... biển bạc đầu thương nhớ.." lời ví von ngân vào vách đá  "Chỉ có thuyền mới hiểu, biển mênh mông nhường nào..." Tôi và biển ở hai đầu nỗi nhớ ! Khắc khoải, ngóng trông...biển hát mỗi chiều,
          Xin là gió ngàn năm bên biển !
          (Bài có sử dụng một số câu thơ của nhà thơ Xuân Quỳnh)
                  
                                                                                                                 Bảo Nghi