Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

Nước mắt chảy xuôi

Bạn đã hỏi tôi “Niềm tự hào của tôi là gì ? “
Không khó để trả lời, không đắn đo để suy nghĩ, câu trả lời đã có tự khi tôi đã biết nhận thức được cuộc sống và càng nhận thức sâu sắc hơn từ khi tôi đã trở thành bậc làm cha làm mẹ.
Mỗi người đều thần tượng và tự hào trước một hình mẫu của riêng mình, đối với mỗi người xung quanh có thể cha mẹ tôi vẫn chưa hoàn hảo, chưa thật đẹp nhưng đối với chị em chúng tôi hình mẫu cao đẹp và là niềm tự hào thiêng liêng nhất chính là ba mẹ của chúng tôi.
Cha mẹ đều có một mẫu số chung duy nhất: hy sinh và hy sinh cả cuộc đời mình cho những đứa con rất mực thương yêu của mình. Có ai đó đã từng nói rằng, khi bạn đang ở trong giờ phút thập tử nhất sinh nhất thì người sẳn sàng hy sinh đến tính mạng của mình để cứu bạn, đó chỉ có cha mẹ của bạn. Câu nói ấy ngày càng được khẳng định hơn khi tôi đã làm mẹ. Khi có con tôi càng hiểu hơn về cha mẹ mình, khi có con tôi càng thấm thía nỗi đau của cha mẹ.
Tôi vẫn nhớ hoài câu chuyện nhỏ cách đây đã gần bốn mươi mấy năm, khi ấy tôi mới học lớp hai, cái tuổi thường phải thay răng sữa, trước khi đi làm ba lấy tay sờ thử vào chiếc răng sắp sửa phải nhổ của tôi dặn dò “ở nhà con thường xuyên lung lay răng cho thật mềm để khi ba về ba nhổ cho đỡ đau, nếu không thường lung lay, răng sẽ cứng lại, nếu nhổ không kịp răng khác sẽ mọc lên rất xấu”. Vì còn nhỏ tôi cũng quên luôn lời dặn của ba, còn má tôi thì tất bật với công việc nhà nên cũng không quan tâm đến, để khi mấy ngày ba về, chưa để ba vào đến nhà tôi đã chạy ào về phía ba khóc nức nở “ Ba ơi, răng con không lung lay được nữa, nó đã mọc thêm một cái răng mới rồi” không kịp thay bộ đồ đang mặc ba đã lật đật kéo tôi ngồi vào ghế và nhẹ nhàng lung lay chiếc răng của tôi cho đến khi ba nhổ nó ra khi nào tôi cũng chẳng hay biết. Và cũng thời gian đó tôi chạy nhảy bị té gãy tay phải bó bột, bác sĩ khuyến cáo khi cắt băng bột cần phải tập luyện tay thường xuyên nếu không cánh tay sẽ trở thành cáng vá, có nghĩa là cánh tay bị lệch đi về phía sau và cũng chính ba là người trực tiếp tập luyện cho con gáí. Nhớ những buổi trưa oi nồng của mùa hè cả nhà ai cũng chìm vào giấc ngủ, chỉ có ba và tôi, ba ngồi đó nhẹ nhàng nhắc nhở con gái phải cố gắng kiên trì tập luyện khi cánh tay đã được bác sĩ cắt băng bột, với thân hình nhỏ bé của con nhỏ mới học lớp hai, ba bắt tôi phải cầm cái chai nước biển to đùng đi tới đi lui trong nhà để tập luyện vì sợ cánh tay của con gái lớn lên có tật.
Nhớ những tháng ngày sau năm 1975, gia đình cực kỳ khó khăn trong sự khó khăn chung của đất nước, sau một thời gian đi học tập về không có việc làm ba phải đạp xe chở khách hàng ngày để có tiền giải quyết cho mấy miệng ăn của gia đình. Trong thời điểm ấy, tuy cực khổ nhưng ba vẫn tằn tiện mua bằng được một cây đàn guitar cho thằng em trai từ tiền dành dụm của những cuốc đạp xe. Ba đem cây đàn về trong một buổi chiều sập tối, cả nhà rất vui nhưng người sung sướng nhất là cậu em trai của tôi, vì cây đàn là món quà mà em hằng ao ước. Mặc cho con đường dài hơn chục cây số lên nhà người cô phải qua những đoạn đường đá lổm chổm, vượt qua những khu vườn vắng vẻ của buổi chiều muộn mà nếu như bình thường thì tôi không bao giờ dám đi một mình nhưng tại thời điểm ấy tôi dã bỏ dép chạy thục mạng lên nhà bà cô để kêu em về báo một tin vui đọng trời. Một cái tin như chưa bao giờ xảy ra sự thật trong cuộc sống còn bộn bề khó khăn nhất trong thời điểm ấy, cây đàn là đồ vật quá xa xỉ đối với nồi cơm của gia đình lúc nào cũng thiếu…
Còn má tôi ư ? người phụ nữ thật sự mạnh mẽ luôn là chổ dựa vững chắc, là điểm tựa cho chồng con trong những lúc gia đình tưởng chừng như không thể qua khỏi những cú sốc. Tôi học được ở má sự hy sinh, sự nhẫn nhục, tôi học được ở má tình yêu thương vô giới hạn đối với các con mình và những người thân yêu quanh mình. Còn rất, rất nhiều câu chuyện như thế của gia đình tôi, đến bây giờ cả ba má và chị em tôi đều không thể nào quên. Chính những câu chuyện đời thường ấy đã tôi luyện, hun đúc và dạy dỗ chị em chúng tôi thành người, trong sâu thẩm tâm hồn chúng tôi rất biết ơn những ngày tháng ấy, để chúng tôi càng mạnh mẽ, vững vàng hơn trong cuộc sống.
 Bạn ơi, những hy sinh rất đỗi đời thường nhưng vô cùng lớn lao của bậc làm cha làm mẹ đã làm cho chúng ta phải trăn trở và phải cố gắng thật nhiều.Và đến hôm nay khi đã làm mẹ, tôi càng hiểu hơn, sâu hơn về tình người trong mỗi ông bố bà mẹ. Mọi cái rồi sẽ qua đi, người thân, bạn bè, con cái... đến lúc nào đó không thể ở bên cạnh bạn…chỉ còn lại cha mẹ, ở bất cứ nơi đâu, giờ phút nào cha mẹ cũng đều dõi theo bước chân của bạn trên bước đường đời, dù bạn đang còn nhỏ tuổi hay nay tóc bạn đã hoa râm…
Và bây giờ tôi càng hiểu hơn câu nói của người xưa “Nước mắt chảy xuôi ” đấy bạn ạ !
                                                                           Bảo Nghi

Ngẫm !



                                                                                                                                Sưu tầm

Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

Câu chuyện nhỏ của hai người bạn lớn

Dịp vừa qua vào thành phố thăm ông bà, sau mấy ngày hàn huyên, thăm hỏi, ăn uống họp mặt gia đình, tôi sắp xếp quay về nhà. Trước khi chuẩn bị hành lý, má tôi vẫn như ngày nào như khi tôi còn bé, căn dặn đủ thứ nhưng chỉ hơi khác là nhân vật được đặc biệt quan tâm không phải chỉ có tôi mà còn là hai nhóc nhỏ ở nhà. Ngoài những thứ bánh trái bà chuẩn bị (mặc dù tôi không nhận, vì thật ra nhà tôi không thiếu vả lại xách đi về rất phiền phức) bà còn cho tôi những giống cây trồng bà đã sưu tầm qua từng lần đi du lịch, đó là thành quả của bà và nhỏ em dâu mỗi lần đi nhổ trộm tại những resort mà gia đình nghỉ dưỡng.
                                                                                     Sưu tầm
Có ai đời dám bỏ ra tiền triệu để ở những nơi đầy đủ tiện nghi và sang trọng, vậy mà lén lút đi nhổ trộm những cây hoa trồng xung quanh nơi nghỉ, mà cây và hoa có đáng giá là bao; bởi vậy, mỗi khi mẹ chồng, nàng dâu sáng sớm dắt díu nhau đi nhổ trộm không chỉ rình rập sợ quản lý, lễ tân bắt gặp mà quan trọng là sợ cậu em trai nhà tôi; vì em tôi không đồng tình trước sở thích kỳ lạ của mẹ, của vợ và ngay cả của bà chị hai là tôi. Em đã từng nói với má tôi  rằng“ Má thích loại cây gì con chở má đi mua, chớ đừng làm như vậy kỳ lắm”. Em tôi có hiểu đâu cái cảm giác kỳ quặc mà những kẻ trộm như má con chúng tôi đã hành xử, một nhúm hoa mười giờ đủ màu; một vài gốc hoa dừa cạn; một cây cọ nhỏ xíu hay…miễn là cây, hoa nhỏ nhỏ, xinh xinh là đốn tim ba người phụ nữ nhà này; có nhiều khi tôi đã đánh liều thò tay vào vũng bùn trong hồ để lén nhổ gốc hoa súng kiểng để rồi thụp thò trốn anh bảo vệ khu resort như rình kẻ trộm. Nhớ lần cả gia đình nghỉ ở resort  SeaLink Phan Thiết, sáng năm giờ mọi người còn đang say ngủ trong phòng, tôi và má chuẩn bị bọc nilông từ đầu hôm để đựng cây. Có nhiều nhặn gì, chỉ toàn giống hoa mười giờ của Thái Lan đủ màu sắc, giữa khí hậu nắng nóng ở vùng biển, hoa mười giờ trãi dài như một tấm thảm khoe sắc, thật là một bức tranh tuyệt tác của thiên nhiên; vậy đó, chỉ là hoa mộc mạc, rẻ tiền mà giữa không gian biển xanh nắng vàng, giữa mênh mông đầy cát, gió lộng khu nghỉ dưỡng như là cõi thần tiên, yên bình làm cho mọi người quên đi những nhọc nhằn, vất vả và hoa, lá cỏ cây nó làm rung động biết bao con tim của mọi người, trong đó có tôi, má và nhỏ em dâu. Bây giờ nghĩ lại những giây phút đi nhổ trộm ấy, sao mà vui, hạnh phúc cực kỳ. Đến khi chất đồ lên xe để ra về, cánh phụ nữ chúng tôi phải gói ghém thật cẩn thận để cậu em trai không nhìn thấy những cây hoa nhổ trộm, nếu nhìn thấy coi như rằng phải bỏ lại, mặc cho má tôi có dùng tiếng nói đầy uy lực của một bà mẹ, em tôi vẫn kiên quyết bỏ lại với giọng nói hằn học một điệp khúc quen thuộc “về nhà con mua cho má tha hồ mà trồng, làm chi cái điều này…”
                                                                                   Sưu tầm
Em tôi đâu biết rằng, được tận hưởng cái cảm giác nhổ cây về chăm chút tưới bón khi cây sống được, rồi ra hoa nó quý biết dường nào, mà đâu phải cây nào cũng sống và ra hoa dễ dàng, mà mỗi loại cây là một kỷ niệm mà má tôi đã đi đến; hễ cây nào không sống nổi hoặc vô tình khô héo là má tôi tiếc vô cùng. Bởi vậy, đến thời điểm này trên sân thượng ba má trồng rất nhiều loại cây hoa trái; mặc dù mỗi lần phải leo tận lầu ba để tưới và chăm sóc nhưng ông bà không bao giờ than vãn.
Tối qua, con gái gọi điện về kể “Mẹ ơi, ngày hôm qua ông bà gây một trận kịch liệt, nữa đêm bà bật dậy và đánh thức ông cho bằng được để hỏi cái giỏ cây kiểng màu xanh lá của bà đâu mất rồi” Ông bật dậy trả lời trong cơn ngáy ngủ, ông không biết gì cả, bà đổ thừa do ông làm cây chết nên giấu biệt cái giỏ cây kiểng đó…và rồi hai người gây nhau đến sáng, rồi thì ông bà lôi từ chuyện ngày xửa ngày xưa ra để đổ lỗi cho nhau, cảm giác như hai bên bất phân thắng bại…con bé kể rất ư là hào hứng, tôi ngắt ngang hỏi “Tại sao con không can ông bà”, con bé cười ngất trong điện thoại “Làm sao can được hả mẹ, mẹ cứ tưởng tượng nếu như ông bà có hai cây gươm trong tay thì có thể hai người xông vào luôn đó..” kể đây để biết rằng má tôi quý cây cỏ như thế nào, mất một giỏ hoa nhỏ trong vô vàn các loại vậy mà bà vẫn nhớ, bà nắm được từng chi tiết, từ đặc điểm của cây, loại ưa nắng, loại trong bóng râm, loại tưới phun sương loại tưới phải ngập hết gốc…Nghe con bé kể tôi lật đật tắt máy và gọi liền về cho bà “ Má ơi, cái giỏ đó con thấy dễ thương nên con lấy đem về PR trồng rồi nè” má nghe xong mừng rồi cười hớn hở “vậy hả con, vậy mà má tưởng ba mầy làm chết nên giấu má, mầy không nói má một tiếng làm má đổ thừa cho ba mầy, thôi con lấy thì ổn rồi”  Vậy đó, tình yêu thiên nhiên, cây cỏ hoa lá tôi được thừa hưởng gien của hai vị tiền bối này. Sau đó, tôi cũng gọi liền về cho ba, đầu dây bên kia ba tôi còn giận với giọng nói lắp bắp run run “Vậy mà má con đổ thừa cho ba, ba dằn lòng dữ lắm…”
                                                                                  Sưu tầm
Thế đó, hai người lớn của tôi có những câu chuyện nho nhỏ thật là dễ thương nhưng đối với hai người nó còn là việc sống còn của những mầm cây yếu ớt, là niềm vui lúc tuổi già
Nhìn ra ngoài sân, giỏ cây kiểng tôi đem về với những chiếc lá nhỏ xinh xinh như ngón tay em bé, nó là niềm vui, là mầm sống, là những kỷ niệm mà hai người bạn lớn của tôi hàng ngày gởi vào trong đó
Gió vẫn thổi, trời vẫn trong xanh, cây vẫn ngập nắng vàng, niềm vui, mầm sống của con người chỉ cần như thế cũng là quá đủ đầy đối với những tâm hồn yêu thiên nhiên như ba má./.
                                                                           Bảo Nghi

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2016

Hạnh phúc không chỉ là điểm đến mà còn cả hành trình...

Con bé gọi điện về “Mẹ ơi, ông nói cả nhà mình nhanh nhanh đi vào thành phố để cậu ba chở về luôn, không đi xe ngoài...” trong tâm trạng thất vọng con bé nói “Mẹ xin với ông cho tụi con được đi xe ngoài đi mẹ”. Thế mới biết, cuộc sống không phải là những đặt để ước tính theo ý mình; đâu chỉ tiện lợi, sung sướng mà mọi người thích, đôi khi vất vả, chật vật nhưng đem đến cảm giác mới lạ, đem đến những trãi nghiệm thú vị mà ta sẳn sàng chấp nhận. Có những khi ta ước ao được làm chủ một chiếc xe bốn bánh được tự do đi đến những nơi mà mình thích và tự do lựa chọn thời gian nhưng cũng có lúc ta lại thích cái cảm giác chen lấn, ồn ào …rất đỗi đời thường là được nằm trên chiếc xe khách giường nằm với đủ thứ tạp âm, hình ảnh hổn độn…diễn ra xung quanh. Con bé triết lý “ Hạnh phúc không chỉ là điểm đến mà còn có cả hành trình đó mẹ !”. Tôi thông cảm và hiểu cảm giác của hai bạn nhỏ ở nhà, vì tôi đã từng trãi qua cảm giác thật dễ thương ấy; mặc dù có người không hiểu như ông bà ở nhà chẳng hạn. Ông bà sợ con cháu đi xe khách vất vả, nguy hiểm (xe khách bây giờ thường tổ chức đi vào buổi tối).
                                                                                     Sưu tầm
Để muốn về quê ăn tết, gia đình chúng tôi phải đi qua hai chuyến xe; một, từ nhà vào thành phố; hai, từ thành phố về miền tây. Miền tây, miền quê sông nước của mẹ, nơi mà bọn trẻ lúc nào cũng háo hức mỗi khi có dịp trở về. Và tuyến đường từ thành phố về quê, ông bà bắt buộc các cháu vào thành phố để cậu ba tụi nhỏ chở cả gia đình về chung cùng đợt. Tôi hiểu cảm giác của các con, cảm giác được tận hưởng không gian mà mình yêu thích và không phải cảm giác này ai cũng có được, hình như hai người bạn nhỏ của tôi thấp thoáng có Gen di truyền của mẹ, một chút bốc đồng, một chút lãng mạn của những người ưa sự tỉnh mịch giữa cuộc sống bộn bề trăm nỗi xô bồ.
Mỗi khi đặt vé xe khách, lúc nào nhà tôi cũng đề nghị nhà xe lựa chọn những chiếc giường nằm phía dưới, vì với khoảng cách này bọn trẻ sẽ tha hồ nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, chúng thường nói với tôi, cái cảm giác sung sướng và hạnh phúc trên chuyến hành trình của chúng mà ba mẹ không thể nào biết và hiểu hết được; đó là được đặt lưng mình trên chiếc ghế nằm của nhà xe, tai gắn iPhone với những bài hát yêu thích hoặc ipad để lướt web thỏa cơn ghiền (vì điều này trong thời gian đi học hai bạn nhỏ không bao giờ được phép), đặc biệt là ngăn để đồ dưới chân lúc nào cũng có là sữa, là bánh kẹo, là trái cây mà mẹ đã chuẩn bị cho một chuyến hành trình đầy thú vị và trên  hết là tiếng cười nói với giọng đặc sệt miền tây chảo chà chảo chẹt, nhão như cơm nếp của các bà các chị…và rồi còn gì nữa …là hình ảnh màu sắc rực rỡ của phố phường ngày tết, là rộn ràng nhạc xuân được mở hết cở của chiếc tivi được treo trên đầu nhà xe…Ôi ! với khung cảnh dòng người đông đúc, lũ lượt kéo nhau về quê ăn tết, nó đã trở thành hình ảnh quen thuộc mà hàng năm mọi người đều thấy, đều cảm được không khí của ngày xuân, nó hết sức gần gũi thân thương mà chỉ có những người con xa quê mới thấu hiểu được. Mọi người trên chuyến xe sao quá đỗi dễ thương, dễ bắt chuyện, dễ chia sẻ, dễ giúp đỡ những việc vụn vặt linh tinh trên chuyến đi, một lọ dầu trao tay khi say sóng, một lời mời rất nhiệt tình khi ăn một chiếc bánh (điều này các con không dám nhận quà từ người lạ), một câu hỏi thân tình em ở đâu, đoạn nào, đường gì… ?
                                                                                    Sưu tầm
Thế đó, xe đi về đêm mà có đêm đâu, bọn trẻ thức suốt, vì mẹ đã hứa cả năm miệt mài với việc học, thì bây giờ cho chúng được thỏa thích những gì mà chúng hằng mong muốn, được quyền thức cả đêm để chơi chứ không phải thức để học. Bạn nhỏ sáu múi thì tâm sự với mẹ “Con thích được nằm trên xe để nghe nhạc và nhìn mọi việc xung quanh, đừng ai hỏi chuyện con, không ai được làm phiền con” (ghê chưa !). Quan sát hai trẻ tôi thấy chúng thật sự không ngủ, chúng nhìn bên ngoài với đôi mắt háo hức tò mò, làm sao không tò mò lạ lẫm cho được khi cảnh vật xung quanh khác lạ, đó là khi hừng đông mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên từ xa cuối chân trời, mà bầu trời bên ngoài vẫn còn mờ mờ hơi sương, những cánh đồng lúa trãi dài tít tấp vàng óng, với hình ảnh chân quê của cô bác nông dân với nón lá áo bà ba ra ruộng gặt lúa và khi nắng vàng lên bầu trời lại xanh ngắt đẹp như trong tranh vẽ mà nếu không có chuyến đi như thế này thì không bao giờ tụi nhỏ thấy được đất trời quê ngoại đẹp như thế nào. Còn nữa, đó là những cây mai vàng trước sân mỗi ngôi nhà miền tây đều trổ hoa vàng rực và cơ man biết bao nhiêu là sông rạch chằng chịt. Miền tây là miền của sông nước nên từ thành phố về quê của ông bà phải qua hai chiếc cầu thế kỷ “cầu Mỹ Thuận và cầu Cần Thơ”. Hai chiếc cầu này đã thay thế những chuyến phà đã qua bao đời con cháu của cư dân chín tỉnh đồng bằng, những chuyến phà bây giờ đã đi vào ký ức và hoài niệm của người dân miền tây và nó đã trở thành nét đẹp sông nước, là văn hóa miệt vườn mà không dễ mọi người quên được. Hai chiếc cầu hiện đại, sừng sững đã làm cho trái tim của bọn trẻ thổn thức, kinh ngạc thích thú. Còn nữa, còn con đường cao tốc chạy theo tốc độ được quy định làm cho bọn nhỏ phấn khích tột cùng, con đường này được thay thế cho con đường ngày xưa mà chị em tôi thường đi lên thành phố học, đó là con đường với bụi mù mịt đầy ổ gà, mỗi khi về đến nhà là người như bị tra tấn với mình mẩy ê ẩm, nào là khói, là bụi, là hơi người…tất cả hình ảnh ngày xưa đã đi vào quá khứ nhưng chúng tôi, những đứa con sông nước miền tây thời ấy đều phải chạnh lòng nhớ lại một thời đã qua.
                                                                              Sưu tầm
Những chiếc ghe chở đầy hoa vạn thọ, hoa cúc vàng rực cả một khúc kênh rạch, ghe chở đầy dưa hấu, bưởi, thanh long, xoài cát hay quýt tiều…làm cho buổi sáng ven đường của những ngày cận tết ở miền tây nhộn nhịp như chưa bao giờ nhộn nhịp hơn nữa. Hỏi làm sao mà không nhớ da diết, hỏi làm sao mà không cảm thấy bồi hồi. Tiếng lòng hai chữ quê hương làm cho mọi đứa con xa quê khắc khoải nỗi niềm …
Thế đó, một chuyến đi dành cho các con, một chuyến đi với nhiều tình cảm, cho con nhiều trãi nghiệm thú vị…
“Hạnh phúc không chỉ là điểm đến mà còn có cả hành trình đó mẹ ! ”
                                                                                                                         Bảo Nghi

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

Đâu là tất cả ?

          Hai vợ chồng ấy (tôi nghĩ thế) cứ khoảng đến 11 giờ 30 phút là đã có mặt trước công viên nhà tôi, mỗi lần đi làm về tôi đều thấy họ. Trước công viên là hàng cây rợp bóng mát nên thỉnh thoảng buổi trưa có bác xích lô hay bác tài taxi đậu xe để nghĩ trưa. Đôi khi công viên trở thành nơi tụ tập của những thành phần vô gia cư và đã không ít làm phiền đến những hộ dân sống xung quanh. Cũng như đôi vợ chồng họ, đôi lúc như một đôi chim câu cun cúc bên nhau nhưng có lúc sự chăm sóc lẫn nhau của họ một cách thái quá đã gây khó chịu cho những người xung quanh. Riêng tôi, mỗi khi đi làm về nếu vắng họ hoặc thấy có sự hiện diện của một người trong họ tôi cũng đâm phân vân và tự hỏi, vì sao họ vắng mặt. Họ thường xuyên nghĩ trưa tại đây, tôi xem sự hiện diện của họ là một điều hiển nhiên, bình thường trong cuộc sống.
          Chị khoảng trạc tuổi tôi, gương mặt hiền hiền, đi mua ve chai bằng chiếc xe đạp không thể nào còn cũ hơn được nữa, trên xe chất đầy mọi thứ có thể, chiếc xe như một ông lão già nua gồng mình trước sức nặng của những bao tải vác lên mình. Chỉ khi chị dừng xe dưới gốc cây, cởi hết áo khoác, khẩu trang tôi mới được thấy chị, cái nét bẽn lẽn chân chất của cô gái quê vẫn không thoát khỏi, vẫn cái màu áo bạc phếch nhưng sạch sẽ nó trở thành hình ảnh quen thuộc trong mắt tôi mỗi khi chạy xe về hay mỗi khi bắt đầu dẫn xe ra cổng để đi làm. Còn anh chồng tôi đoán không lầm thì chạy xe ôm, dáng cao dong dỏng, áo quần tươm tất và khi nào cũng đều có điếu thuốc trên miệng.
     
                                                                                                                   Sưu tầm
      Trưa về, tôi thấy họ bày thức ăn đã được nấu sẳn từ hai cặp lồng nhựa, hai chai nước khoáng được đựng với loại nước vàng vàng (tôi nghĩ là nước trà). Nhìn thoáng qua, mới biết được người phụ nữ này rất chăm chút bửa ăn. Vừa ăn họ vừa nghe những bản nhạc bolero sướt mướt từ chiếc điện thoại đã cũ mà người đàn ông bật lên, đôi khi họ rúc rích cười, rồi rù rì to nhỏ, nhìn họ như một đôi chim câu quấn quýt. Thỉnh thoảng tôi lại thấy chị nhổ tóc bạc hay cắt móng tay cho chồng. Giờ nghĩ trưa nhưng khi nào cũng là hình ảnh của chị ngồi, còn chồng thì nằm trên chân của chị, cái cách nằm của người chồng cũng không thể thoát được hình ảnh của một người đàn ông gia trưởng. Chồng nằm đó vừa lim dim vừa rung đùi nghe nhạc đôi khi phì phèo thuốc lá, sự nhàn hạ của người đàn ông và sự chăm chút của người đàn bà vẫn là cố hữu trong cuộc đời. Và khi 13 giờ 15 phút tôi dẫn xe ra là họ lại lên đường mưu sinh. Trong tôi, cảm giác lẫn lộn giữa cái thích và khó chịu, thích vì cuộc sống này có quá nhiều cái không chân thật nhưng ở họ vẫn còn tồn tại cái dễ thương, gắn bó mà không phải đôi vợ chồng nào có được; còn khó chịu vì dù khó khăn tận cùng thế nào thì hình ảnh của người đàn ông cũng thể hiện cái tôi của mình, cái mà ông trời luôn đặt để, họ cần một bàn tay chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ tuy dù công việc cả hai người nặng nhọc như nhau
        Thời gian họ đến nghĩ trưa tại đây khoảng độ hai tuần, rồi sau này tôi không thấy họ nữa, thỉnh thoảng đi chợ tôi gặp người chồng chở rau quả thuê cho mấy bà bán trong chợ. Vắng họ công viên vẫn thế, vẫn mát mẻ, vẫn thoáng đãng và không làm khó chịu một vài người khó tính...nhưng trong tôi, có lúc tôi chợt buồn, chợt nhớ họ, vì ở họ cho tôi thấy rằng cuộc sống dù khó khăn đến đâu vẫn còn những đôi còn yêu thương nhau, lo lắng cho nhau tuy dù chỉ là những cử chỉ chăm sóc rất đỗi bình thường.
         Và có một ngày chủ nhật tôi đi chợ, đang trong lúc lựa chọn mớ rau tôi nghe xung quanh hò hét rất lớn và trái cây, rau củ ở đâu cứ bay tung tóe gần bên tôi, ngước nhìn, tôi thấy mọi người ồn ào, chen lấn...lại một cuộc đánh nhau xảy ra tại chợ nhưng hôm nay theo lời chị bán rau sau khi thăm dò câu chuyện đã kể lại cho mọi người xung quanh, đó là một trong những trận đánh ghen thường xuyên của hai người đàn bà. Nghe thế rồi tôi lại tiếp tục đi mua sắm, tôi cũng không để tâm lắm những vụ việc thế này nhưng hình ảnh của chiếc xe đạp chở đầy ve chai nhôm nhựa bị hất tung giữa chợ, hình ảnh người phụ nữ mặc bộ đồ quen thuộc lam lũ mà tôi đã từng mong gặp lại, đang hiển hiện trước mắt tôi, chị - người phụ nữ đã bị người vợ lớn đánh ghen.
        Có phải là chị không, tôi vẫn mong không phải là chị và từ đàng xa, ngay hàng thịt, người đàn ông mà mỗi trưa nằm rung đùi, hút thuốc, nghe nhạc sến và có người phụ nữ kề bên nhổ tóc bạc bây giờ đang lầm lũi lượm những mớ rau cải mà vợ mình vừa xô xát vừa hất tung tóe, cái dáng gia trưởng mất đi đâu để nhường chổ là hình ảnh nhu nhược, hèn hèn khi để cho hai người đàn bà đánh nhau.
        Hôm ấy khi đi chợ về, tâm trạng tôi thật nặng nề khó tả, hình ảnh chị áo quần rách bươm, ngồi ôm đầu gục giữa chợ làm cho mọi người xót xa nhưng cũng có người đay nghiến, họ nguyền rủa "cho chết cái tội lấy chồng người".
        Cuộc sống là như thế !Hình ảnh của chị làm niềm tin trong tôi bị vỡ vụn !!
                                                                                                                      Bảo Nghi

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

Viết cho một ngày mới...


        Thế là hết một năm, ba trăm sáu mươi lăm ngày, mỗi ngày hai mươi tư giờ...thoáng chốc, nhìn lại bạn đã làm được gì ? Một năm bạn nhỏ đã cố gắng thật nhiều, mặc dù kết quả chỉ là khiêm tốn nhưng một phần nào đó vẫn đạt được điều mà bạn mong muốn. Tôi đã từng nói với bạn, thành tích không là gì nhưng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi giây, suy nghĩ và việc làm của bạn hơn hẳn thời gian qua và năm qua xem như bạn đã thành công. Đừng dậm chân tại chổ trong suy nghĩ và tư duy của mình.
                                                                                                                      Sưu tầm
       Đọc cái status của bạn, tôi lại muốn chảy nước mắt, bạn già dặn trong suy nghĩ từng ngày, điều đó tôi mong nhưng sao tôi lại chạnh lòng, tôi không muốn tâm trạng đó đến với bạn, có quá mâu thuẫn không ? Tôi thích cái chia sẻ của bạn đối với cô bạn gái, tôi thích cái cách bạn chỉ cho bạn gái có chuyện buồn hãy tẩy trang...và ngủ một giấc thật ngon. Phải là vậy bạn nhé, có cảm thông, có chiều sâu nhưng đừng ủy mị, kể lể...hãy là bạn tươi vui, tăng động trong cái ồn ào dễ thương mà tôi đã tạo cho bạn.
       Năm mới lại đến, tôi chứng kiến bạn lớn lên từng ngày trong hình vóc và tâm hồn mình. Cảm giác buồn vui lẫn lộn trong tôi, vui vì ở đó có bạn có người đàn ông sáu múi của tôi, buồn vì quỹ thời gian của hai song thân còn quá ngắn. Thời gian không chờ một ai, không ai giữ được cái tươi trẻ vĩnh hằng, tuổi trẻ trong tôi, tôi đã dần trao cho bạn theo từng ngày tháng.
                                                                                                       Sưu tầm
       Năm mới, cố gắng và nỗ lực thật nhiều cô gái nhỏ, dù không ở kề bên nhưng lúc nào tôi vẫn mãi là điểm tựa vững chắc trong lòng của bạn.
      Năm mới, nhiều niềm vui với mọi thứ bình an ...Tương lai đang ở phía trước rất gần đấy cô gái !
      Yêu thương thật nhiều !!!                                                                                             
                                                                                                     Bảo Nghi                             
                                                                                                                                       

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Ngày của tôi, tôi viết về bạn...


          Từ khi tôi có bạn và người đàn ông “sáu múi” tôi mới cảm nhận và thấm thía câu nói của người xưa “Nước mắt chảy xuôi”. Mỗi năm vào đúng ngày này hai đấng sinh thành thường nhắc tôi trong câu chuyện của hai người, trong câu chuyện thường nói về tính cách, thói quen…của tôi và cuối cùng đều kết luận một câu “ Thấy thương con mình quá !”
                                                                                                     Sưu tầm
          Khi có bạn và người đàn ông “sáu múi” tôi bận rộn, lo lắng hơn và ít khi nghĩ về hai đấng song thân, mặc dù trong tâm khảm lúc nào cũng đau đáu nhớ thương, lo lắng nhiều. Âu cũng là quy luật cuộc sống.
Có hai bạn cuộc đời tôi đổi khác, tôi cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn, có trách nhiệm hơn và trên hết tôi hiểu hơn, yêu thương hơn cha mẹ của mình.
Có hai bạn tôi ít nghĩ về mình hơn, có hai bạn tôi nghĩ về tương lai nhiều hơn và tôi rất sợ bệnh tật.
Có hai bạn tôi tập sống nhẫn nhịn hơn, làm việc không biết mệt mõi và luôn lúc nào cũng tạo nụ cười
Có hai bạn tôi kiên trì hơn khi đeo đuổi một kế hoạch mà ở đó có sự hiện diện của hai bạn.
Có hai bạn đêm tôi không còn ngủ thẳng giấc đến sáng mà mỗi đêm tôi thường phải thức giấc để pha sữa, để thay tả… và rồi khi hai người lớn lên tôi thường phải sang phòng các bạn đắp chăn hay tắt quạt khi trở trời và nhất là gọi hai người thức dậy sớm hoặc phải thức khuya cùng hai người học bài . Bây giờ thói quen thức giấc ấy đã không thể bỏ được.
Có hai bạn tôi cùng học từ những bài học vỡ lòng a, b, c…cho đến những bài học trường đời.
Có hai bạn tôi thường thức khuya để làm việc, để học thêm chuyên môn..và thường thức trắng khi bất chợt đọc trên báo chí những tin tức bất thường…và lo sợ vì bạn đang học ở xa.
Có hai bạn tôi càng quan tâm và thương nhiều hơn về phụ nữ và con trẻ.
Có hai bạn tôi thường rơi nước mắt hơn mỗi khi có chuyện buồn và mỗi khi niềm vui chợt đến vỡ oà trong tôi.
Và còn và còn nhiều hơn nữa mà những bà mẹ như tôi không kể xiết…
         

                                                                                                     Sưu tầm
            Bạn ạ ! Sáng nay bạn gọi điện cho tôi “Mẹ ơi, mẹ nhớ đi nhận quà của con nhé” Bạn là thế đó, một con bé nhí nhảnh hồn nhiên và đôi khi tăng động như tôi nhận xét nhưng cũng rất sâu sắc đến lạnh lùng. Bạn ngày càng làm tôi ngạc nhiên, tôi tự hào mỗi ngày về bạn, mặc dù đối với mọi người chuyện đó là quá đỗi bình thường nhưng đối với tôi đó là một điều sung sướng, vì bạn là bản sao của tôi mà !. Nói đến món quà sinh nhật bạn tặng tôi vào những ngày này, đã bao lần tôi nhắc nhở và nghiêm khắc với bạn, tôi không cần quà bạn tặng, tôi trân trọng, hạnh phúc với tình cảm của bạn và người đàn ông “sáu múi” kia thôi. Vì hai người chỉ là những cô bé, cậu bé làm gì có tiền mà mua quà, có chăng là số tiền các bạn phải nhịn ăn sáng để mua quà cho tôi. Lần đầu tiên tôi nhận giỏ hoa hồng nhân ngày sinh nhật do bạn tặng, lúc ấy bạn mới học lớp bảy, bạn đem giỏ hoa về nhà trong sự e dè, khép nép không biết phản ứng của mẹ thế nào. Lúc ấy nước mắt của tôi chảy, tôi cố kìm nén và nghiêm khắc hỏi bạn “ Giỏ hoa này bao nhiêu vậy con ?” Bạn kiên quyết không nói giá, chỉ một mực hỏi rằng mẹ có thích không. Bạn biết tính tôi thà có thể nhịn ăn để mua hoa hoặc cây kiểng nhưng vì sao tôi lại khắc khe về giỏ hoa đẹp mà bạn tặng “Đối với mẹ, kết quả học tập và sự ngoan ngoãn, chăm chỉ của các con thế là đủ” Tôi biết, để có một giỏ hồng như thế này bạn phải dè xẻn và nhịn ăn hàng tháng trời. Bạn có biết tôi yêu hai người hơn cả tính mạng của mình và bạn có biết những việc hai chị em bạn bí mật làm cho mẹ…làm lòng tôi tan chảy vì tình yêu thương vô bờ bến đó không ?. Và rồi dù có dặn dò, có trách mắng, giận dữ nhưng đến ngày sinh nhật của mọi người trong nhà bạn đều có quà. Nhớ năm thứ hai học trong thành phố, bạn xin phép làm thêm ngoài giờ học để có kinh nghiệm, sau khi cả tháng trời chạy bán sản phẩm bạn gọi điện khoe với tôi “Mẹ ơi, con có quà cho mọi người từ đồng tiền đầu tiên trong đời con làm ra”. Quà cho tôi, cho người đàn ông lớn, cho người đàn ông “sáu múi”, cho ông bà …món quà nhỏ thôi nhưng mọi người trong gia đình khi nhận rất trân trọng và cảm thấy thật ấm áp. Bạn có biết tôi sung sướng đến cỡ nào không ? Tôi tự hào và tin tưởng ở bạn rằng “Bạn đã lớn, đã chững chạc hơn tôi nghĩ và điều quan trọng là bạn đã biết nghĩ đến mọi người”. 
         Trưa nay, đến trường đón người đàn ông “sáu múi” đi học về, tôi chạnh buồn, vì sáng nay lên cơ quan tôi nhận được bánh sinh nhật, nhận được nhiều hoa và lời chúc mừng nhưng người đàn ông này không hay biết gì cả, không có một động thái gì …có lẽ chàng ta chẳng nhớ ngày này là ngày gì. Nhưng bạn ạ! Khi bước lên xe ngồi chưa kịp cài dây nón bảo hiểm bạn ấy đã nói với tôi “Hôm nay ngày sinh nhật mẹ, con có món quà tặng mẹ, quà này nhỏ thôi nhưng con biết mẹ rất thích !”. Bạn biết không, tôi đã hạnh phúc vô cùng vì tôi nghĩ chàng ta không nhớ. Và món quà ấy là những điểm mười kiểm tra của môn Toán và Hoá. Hạnh phúc lại nhân đôi !.
Viết xong cho bạn tôi phải gọi điện cho hai song thân của mình, vì có bạn và người đàn ông này mà tình cảm của tôi đối với ba mẹ nhạt nhoà.
          Ngày đặc biệt của tôi, tôi viết về bạn…
                                                                                                 Bảo Nghi