Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

Nơi bình yên sóng vỗ

          Như đã hẹn anh trở lại, tháng sáu mùa hè ở biển sóng vẫn rì rào vỗ bờ như chưa bao giờ mệt mõi hay thay đổi cho dù thời gian năm năm, mười năm... Thế là cô ấy đã đi mười năm, một khoảng thời gian khá dài nhưng cũng chỉ ngỡ hôm qua. Bãi biển vẫn thế, trời vẫn xanh lồng lộng, cát vẫn nóng vàng dưới chân người và mây thì cứ trôi bồng bềnh tựa khói, chỉ duy bây giờ biển đã có nhiều Resort mọc lên không hoang sơ như những ngày nào đó ...cái ngày xa lắc xa lơ nay đã đi vào hồi ức và kỷ niệm. Như đã hứa, cứ đến hè anh lại sắp xếp việc nhà, việc trường để ra đây, một phần vì cô một phần để thư giản lấy lại sinh lực cho những ngày tiếp theo của công việc, anh đi một mình không bạn bè, không la cà, như một người khách bộ hành tự thưởng cho mình những giây phút tuyệt vời, chỉ có biển, mây, gió và đất trời bao la...

                                                                                                              Sưu tầm
        Đi chuyến xe đêm năm giờ sáng đến nơi, bắt xe ôm chạy xuống khu nghỉ thuê phòng, cái nhà trọ bình dân mà thân quen với anh như ruột thịt, chẳng phải anh không có điều kiện vào khách sạn nhưng nơi trọ này gắn liền với anh và cô cách đây mười năm trong những ngày khi cô còn ở Việt Nam. Một nơi xa lạ nhưng vô hình trở thành thân thương đối với anh. Mỗi lần ra, vợ chồng chủ trọ mừng rỡ, nhiệt tình họ xem anh như người thân trong gia đình, vẫn cái phòng trọ quen thuộc nhìn ra biển, vẫn góc bàn mỗi sáng anh thường dùng điểm tâm và uống cà phê, nhất nhất chủ trọ thuộc từng chi tiết nhỏ về thói quen của anh khi ở trọ nơi này. Chợt thấy anh, chị chủ vồn vả, tay bắt mặt mừng như gặp người em trai đi xa mới về "Hổm rày, đã đến ngày, tui thấy cậu không ra tui lo quá, không biết cậu có chuyện gì không nữa...sao tóc cậu bạc nhiều thế !". Buông chiếc ba lô chưa kịp trả tiền cho anh xe ôm anh phải trả lời từng nội dung mà chị chủ nhà thắc mắc, vừa cười vừa nói vừa đưa tay vuốt mái tóc đã hơi dài và có phần bạc đi nhiều như nhận xét của chị chủ, anh trả lời : "Bạc nhiều lắm hả chị, em cũng không để ý nữa, nhưng người ta lại thích chị à...!". Chị chủ chợt hiểu ra cái "người ta" của anh, chị phá lên cười vui vẻ :Dzậy hả, tui đâu có biết, cổ độ rày có khỏe không cậu, cho vợ chồng tui gởi lời thăm nhe". Thế đấy, chẳng bà con ruột rà gì cả mà thân tình đến độ không tả nỗi.
            Đêm trời đầy sao, lang thang một mình dưới biển, thả dọc bờ cát, xắn quần lội trong làn nước mát để nghe nước mặn thấm dần vào từng thớ thịt, làn da; bạn bè nói anh sống lập dị, với cái mác Tiến sĩ, trưởng khoa của một trường đại học danh tiếng của khu vực đồng bằng sông Cửu Long, cẩn trọng, kiệm lời, chỉ chuyên tâm vào khoa học và giảng dạy anh là thần tượng cho biết bao cô gái. Từ khi người vợ mất vì sinh con bị băng huyết, anh ở vậy gà trống nuôi con và giờ con đã trưởng thành lập gia đình, anh vẫn lẽ bóng nhưng không cô đơn,vì anh biết có một người đang ở nữa vòng trái đất bên kia vẫn nghĩ về anh.. Cuộc sống có nhữngcái thật trêu ngươi con người, nó không như một bài toán số học, một với một là hai, cuộc sống nó có cái lý lẽ riêng của nó, ngày ấy, bạn bè trong trường đại học vẫn ngỡ anh và cô sẽ là một đôi. Cuộc sống có những cái thật đau lòng nó làm thay đổi đi cả một số phận của một con người và hôm nay đây anh và cô đang sống cho chính bản thân mình, đang sống cho tình yêu của mình, mặc dù hai người cách xa nữa vòng trái đất. Đâu cần phải sống chung thì mới có yêu thương, đâu cần phải gặp mặt hàng giờ mà nặng nghĩa ân tình...có những lý do vì trách nhiệm, vì nghĩa vụ anh và cô không thể dứt ra để vì cái cá nhân của riêng mình nhưng trên hết là điều quan trọng họ yêu nhau. 
    
                                                                                                             Sưu tầm



             Lần nào cũng vậy, sau khi đi dạo biển về anh bắt đầu viết thư cho cô, anh tả tỉ mỉ khung cảnh ngày xưa mà hai người đã từng có những kỷ niệm đẹp, nơi đó là bãi biển trãi dài nhìn xa không thấy chân trời, nơi đó biển không tuổi, biển vẫn thế như ngày nào anh đã yêu cô. Lá thư được viết thật dài chất chứa nhiều ưu tư, nhiều tình cảm, nhiều trăn trở trong cuộc sống, lá thư đầy sự yêu thương da diết, chỉ một cái nhấp chuột trong vài giây cô đã được nhận, trong phần tái bút anh hóm hỉnh ghi thật đậm "Tóc bạc thêm nhiều sợi, tỷ lệ thuận với tình cảm yêu thương !" Anh biết đọc đến đây cô sẽ cười thật to, khẻ vuốt tóc anh nhớ lại ý thích của người yêu, nhớ ngày còn sinh viên có một lần nào đó vô tình do mải mê đọc một tờ báo anh để cho ông thợ hớt tóc húi cua cái đầu, làm lần đó cô giận anh cả tuần mà anh chẳng hiểu lý do mô tê gì cả. Sau tuần đó khi hết giận cô mới nói ra, làm anh mới vỡ lẽ thái độ kỳ quặc của người yêu, chính cái hôm hớt tóc xong như đã hẹn anh đến đưa cô đi nghe đêm thơ nhạc ở Đầm Sen, vừa bước ra mở cửa không hiểu lý do gì thấy anh, cô xụ mặt và nói một hơi "Thôi, hôm nay mệt, không đi được, N đi một mình đi !" nói xong cô quay vào nhà đóng cửa  làm anh chưng hửng, không hiểu chuyện gì, cái ngày xưa ấy làm gì có điện thoại để mà nhắn tin bày tỏ, cả tuần đó lên giảng đường cô luôn tránh mặt anh, một tuần đó làm anh mất ăn mất ngủ không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Kỷ niệm đó thật ngô nghê, thật dễ thương làm sao và cho đến khi lập gia đình và ngay tận bây giờ anh vẫn giữ ý thích của người yêu không bao giờ hớt tóc quá ngắn. Một lần dưới gốc Ngọc Lan trong sân trường anh hỏi, cô thích anh ở điểm gì nhất, cô bảo, anh có đôi mắt buồn, đôi mắt khi người ta nhìn vào xốn xang làm sao và một mái tóc bồng bềnh lãng tử...và anh đã vỡ lẽ một tuần vừa qua mình đã bị giận như thế nào.Thế rồi, cuộc sống cứ trôi đi theo ngày tháng, bây giờ anh và cô đã bước đến tuổi trung niên nhưng tình cảm vẫn hiện hữu như thuở bao đầu.. 
           Thị xã này thật nhỏ, đi khoảng hai tiếng đồng hồ là hết những con đường, nhưng nơi đây là kỷ niệm của một thời anh và cô đã yêu nhau, những lúc hai người đi dạo dưới trăng, nhìn ánh trăng lung linh dưới mặt nước biển, trăng vằng vặc, không ai nói gì cả, chỉ cần đi bên nhau như thế là quá đủ đầy. Trong mỗi bài văn, ý thơ của cô đều luôn có sự hiện hữu của người bạn tri kỷ, người bạn thứ hai, đó là biển. Cô không sinh ra từ nơi đây nhưng cô đã sống, đã cảm, đã hiểu được chất muối biển, đã hiểu thế nào cái nắng, cái nóng, cái rát bỏng của gió biển và những nỗi khổ cực của người dân biển. Mỗi khi đi dạo với cô trên bờ biển cát trắng này, anh càng hiểu cô nhiều hơn, về những suy nghĩ, trăn trở, có một lần cô đã hỏi anh "Biển mặn đến thế nào ? " một câu hỏi tưởng như đùa mà mang nhiều nỗi xót xa cho nhiều số phận sống nhờ biển, sống trên biển và cũng chết trên biển.
          Vừa dọn bửa ăn trưa cho anh, chị chủ hỏi "Cậu vẫn ở vậy thật à, cô ấy có định về không ..?" Nhìn chị, anh biết câu hỏi thật lòng của người phụ nữ xứ biển "Vẫn vậy thôi chị, vẫn vui mà..., tụi em liên lạc thường xuyên, hầu như ngày nào cũng gặp". Chị trố mắt nhìn "Thật thế sao..!". Trong email anh viết "Khi nào em về ?". Mong rằng biển vẫn lặng, vẫn trong xanh như màu xanh muôn thuở, biển không già, không bạc đầu như ai đã từng ví von...Nhìn xa phía chân trời, hoàng hôn trên biển, anh chợt nhớ câu thơ của nhà thơ Hữu Thịnh " Em không phải là chiều mà nhuộm anh đến tím, sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến, vì sóng đã làm anh nghiêng ngả vì em..."
           Một chuyến đi về...

                                                                                                                           Bảo Nghi

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Có một mùa hoa cải...

                                                               Sưu tầm
Ông thẩn thờ vào ra, mắt đăm đắm nhìn về cuối con đường mòn, buổi trưa trời hanh nắng, cả vạt cải phiá sau nhà trổ hoa vàng rực. Thế là con bé đi thật rồi, nó bỏ ông mà đi như  ngày mẹ nó ra đi.
       Cái vùng quê nghèo khó này, quanh năm chỉ thấy toàn nắng và nắng, bao nhiêu trai tráng, nam thanh nữ tú trong làng cũng bỏ đi biền biệt, quanh đi quẩn lại chỉ có đàn ông, bà già và trẻ nhỏ. Chỉ có riêng ngôi nhà lá của ông lại vụt sáng lấp lánh giữa cái nghèo khó, cũ kỷ, khô cằn là hình ảnh của đứa cháu gái mười sáu tuổi, nó phổng phao tươi mới của thì con gái, nó trắng nõn nà như chưa hề có ánh nắng nào xuyên qua da thịt nó. Ở cái làng này người ta nói mẹ nó là mẹ cú mà đẻ con tiên, vì con gái ông đẻ con bé ra đẹp quá, cái đẹp đến nỗi ngỡ ngàng giữa vùng đất khô cằn già cỗi này. Không biết từ lúc nào con gái ông lại quen một anh kỷ sư theo đoàn về làng làm công trình cho hệ thống nước sinh hoạt. Cái tình vụng trộm của con gái để lại sau đó là đứa cháu gái này. Sau những ngày công trình hoàn thành, đoàn lặng lẽ ra đi trong đêm, để lại cho con gái ông sự tuyệt vọng, thảng thốt, vuột mất cái gì đó thiêng liêng mà tưởng chừng nó là của để dành trong gia đình ông. Với bao nỗi tủi nhục, ông và con gái đã vượt qua nuôi dạy con bé đến chừng này tuổi, bây giờ nó đã mười sáu tuổi, cái tuổi trăng rằm, đẹp lồng lộng của một đóa hoa hàm tiếu.
Và rồi sau những ngày đau khổ, bệnh tật con gái ông ra đi về cõi miên viễn, vĩnh hằng, niềm sống của ông là con bé gái này, nó vô tư, hồn nhiên, trong trẻo như chim sơn ca của buổi sớm mai. Nhìn nó càng rực rỡ ông càng lo sợ, chỉ dưới tấm áo cũ kỷ, sờn vá và đầy mủ chuối kia vẫn không che lắp cái đẹp ngời ngợi, tỏa sáng như ánh trăng thanh của nó.
                                                                             Sưu tầm          
Sau nhà là thảm cải mênh mông, ông trồng để cắt đem ra chợ bán, nhưng mấy ngày nay bệnh thấp khớp đã không cho ông làm thứ gì cả, ông không nỡ đành lòng sai cháu gái đi bán cải, vì ông lo cho cháu đường dài gánh cải, lo cho cháu đường dài ong bướm nhởn nhơ…thế là ông quyết định để mặc cải cứ lớn dần ra hoa, ông nghĩ ông sẽ thu hoạch bằng hột giống cải.
Thảm cải như một thảm vàng ngút mắt, người ta thường ví hoa cải gắn với hình ảnh của người con gái đương độ xuân thì với nét đẹp thuần khiết, trong sáng, ẩn chứa những nỗi niềm thầm kín và nỗi niềm của người con gái đượm trong sắc vàng hoa cải. Hoa cải chỉ nở vào những ngày ngắn ngủi của mùa đông và dường như hoa cải thường gắn liền với bến sông, phải chăng chỉ bên bến sông loài hoa này mới thực sự là có ý nghĩa. Những khi gánh nước từ sông lên tưới vạt cải ông cứ thẫn thờ nhớ về những mùa cải cách đây đã xa, mùa hoa cải ven sông ông đã gặp bà, thế mà thấm thoát đã gần ba mươi năm bà từ biệt ông để đi đến một nơi mà không hẹn ngày về . Ai cũng khuyên ông nên trồng một giống cây gì khác để đem lại thu nhập kha khá cho gia đình, vẫn biết vậy nhưng ông chỉ trồng toàn cải là cải, cuộc sống thanh bạch ông đâu cần gì nhiều, vì vậy vạt cải là những ký ức xa xôi của ông, ở đó có một mùa hoa cải vàng nở rộ để nhớ về câu chuyện tình yêu của một đôi trai gái ven sông.
  Hoa cải không phải là loài hoa quý, nó dân dã, hồn hậu và không có gì nổi bật nếu nó đứng lẻ loi một mình nhưng khi hoa cải là một thảm vàng ngút mắt, thì hoa cải thật sự làm rung động biết bao con tim, chỉ một màu vàng thôi mà nó lại đọng trong ký ức của biết bao người, có lẽ nó gợi về những  ám ảnh, day dứt chăng?  Cải đâu phải là loài hoa đẹp, cải ra hoa khi cây già cỗi nhưng cái màu vàng của nó làm cho người ta khắc khoải, ngóng trông và trải lòng với cái màu vàng hoang dại. Sẽ chẳng ai có thể hờ hững, sẽ chẳng ai quên được màu vàng ấy nếu một lần thấy, một lần nhớ và một lần đã yêu và được yêu.                                                             
        Thế là những người phụ nữ trong ngôi nhà này lại bỏ ông ra đi, như một sự trùng hợp, như một định mệnh, mỗi cuộc ra đi của từng người phụ nữ trong ngôi nhà này lại rơi vào khoảng thời gian hoa cải vàng ruộm, mặc cho mùa đông tiết trời se lạnh. Con bé nhỏ than thở với ông “con phải ra thành phố để kiếm sống để đổi đời, ông ở nhà ráng chờ con ông nhé !” vài dòng chữ trên một tờ giấy cũ, nó theo tiếng gọi của cuộc sống đô thị, hào hoa, ông không thể giữ được cháu mình, ông đã già mất rồi…
“Gió đưa hoa cải về trời, rau răm ở lại chịu lời đắng cay…”
Lời ru ngày xưa mà vợ ông thường ru con, ông nghe mỗi khi gánh nước dưới sông lên tưới cải…sao mà thổn thức, đau đáu trong lòng. Ngày xưa, ngôi nhà này yên bình lắm, một ngôi nhà nhỏ với đôi vợ chồng trẻ, một đứa con dễ thương kháu khỉnh …và một thảm cải rộng ngút ngàn nhìn hoài không mỏi mắt. Ngày xưa, vợ ông cũng thích màu hoa cải, chiều ý vợ ông trồng cải chủ yếu để lấy hạt giống và điều duy nhất là cho bà, cho bà cả thảm hoa cải thương yêu.
Bây giờ, sau ngôi nhà lá đơn sơ, hình ảnh một ông già cặm cụi ven sông đứng nhìn đăm đắm về phía thảm cải mênh mông một thảm hoa vàng rực, hoa vàng rực làm ai đó day dứt nhớ về kỷ niệm, hoa vàng rực làm cho ai đó khắc khoải ngóng chờ..
Lại một mùa hoa cải ven sông, ở đó có những nổi niềm..ở đó là ký ức…là tất cả những gì thân thương mà mọi người muốn gởi trọn tình mình cho một ai đó !
Lại một mùa hoa cải bên sông .....                            Bảo Nghi
                                                                                                     
                                                                                                              Sưu tầm



                                                                                            

                                          

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

Trăng

Trăng nằm sòng soãi trên cành liễu
Để gió đông về kịp lã lơi..
                                                   Hàn Mạc Tử



                                                                     Sưu tầm


Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Không đề

                                                                                                              Sưu tầm

                                                          Lững lơ dòng sông hạ
                                                         Thơ thẩn một mái chèo
                                                         Cành khô bến đò vắng
                                                         Lạc dòng khách sang sông...

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Gọi nắng...

             Có quá nhiều thứ để người ta ưu ái cho thành phố ngàn hoa, thành phố sương mù, thành phố của tình yêu, thành phố của nỗi nhớ mong. Thành phố có cái rét mùa đông, có con đường dọc lối đi đầy hoa khoe sắc.
            Có những hôm cô tách đoàn thả bộ một mình đi dạo với con đường đầy hoa mimoza nở tím, con đường vắng ngắt thỉnh thoảng có lác đác vài chiếc ô tô vụt qua rồi mất hút cuối con dốc đầy sương mù. Những hàng cây cổ thụ dọc lối đi vào khu biệt thự rủ mình sau một đêm có mưa, lá cây xanh mướt như rủ sạch bụi bẩn. Trên khung cửa sổ nhà ai đó văng vẳng tiếng kèn saxophone với bài hát Gởi người em gái của Đoàn Chuẩn, cô bật cười một mình và nghĩ, thường lên xứ sương mù là nghe nhạc Trịnh sao hôm nay bổng gặp một giai điệu quen thuộc nhưng lại rất lạ ở xứ sở ngàn hoa. 
  
                                                                                                                  Sưu tầm
                Để tìm một ánh nắng xuyên cành lá trong lúc này là rất hiếm, vì là đang mưa, cơn mưa phùn không đủ lớn để tâm hồn ai đó trở về với một chút ký ức xa xôi...Mọi người thích hoa với đủ trăm hồng nghìn tía, mọi người thích đồi, thích thác, thích thông...còn cô có quá là quen thuộc để hết rung cảm nét đẹp của miền cao nguyên đất đỏ, cô chỉ thích những con đường vắng vẻ của thành phố vào buổi sáng khi không bóng người hay buổi sớm mai đứng từ phòng ngủ nhìn từ cửa sổ ra ngoài khu vườn, ông chủ nhà là sinh viên văn khoa trước năm 1975 với một bụng văn thơ của nhóm Tự lực văn đoàn đang lúi húi tỉa hoa, cắt cành. 
              Cảm giác thật đong đầy sung sướng, đâu cần phải tìm đâu xa một nơi thật bình yên bằng ở đây, trời thì cứ mãi âm u, cả đoàn thì nhốn nháo lo trời vẫn mưa không thể đến những điểm  du lịch như đã định sẳn; riêng cô, cô lại thích khung cảnh này, khí trời này, cứ vậy đi để mưa rả rích, cứ vậy đi để thấy cái buốt lạnh của mưa, cô cứ nhìn ra ngoài khu vườn thả hồn nghe một giai điệu đẹp của nhạc Trịnh từ chiếc điện thoại di động, bất chợt ông chủ nhà ngước lên nhìn thẳng ô cửa sổ nơi cô đang đứng, cô vội thục vào trong để che dấu sự xuất hiện của mình, cô tiếc ngẩn ngơ khung cảnh của một buổi sáng đầy sương và lấm tấm mưa phùn, có hình ảnh người làm vườn lúi húi bên những khóm hoa, có gì đẹp hơn thế kia, còn mọi người ở phòng bên thì vẫn í ới, không nắng, trời vẫn nặng hạt, gọi nắng để sưởi, gọi nắng ...một chút cho người đỡ cô quạnh !
                                                                                                                            Bảo Nghi

Nước mắt đàn ông

             Cha cô tuổi Dần, cái tuổi của con vật đứng đầu trong mười hai con giáp, uy nghi, dũng mãnh và đầy uy lực. Nếu nói về tâm linh thì cô cũng tin là đúng, vì từ cha, cô thấy rõ hơn tính cách của người đàn ông vận theo tuổi của con vật chúa tể trong các loài. Cha cô là người ít nói, ít chia sẻ, theo như mẹ cô từng than thở tâm sự, càng sống càng thấy ông bộc lộ tính cách gia trưởng. Với cảm nhận của người con, cô thấy rằng tình cảm yêu thương các con ông để ở trong lòng, ông không thể hiện, bày tỏ như những người xung quanh, ngay cả bây giờ, khi đã có những đứa cháu nội, ngoại rất dễ thương đáng yêu nhưng ông cũng hiếm khi hôn các cháu, mặc dù ai cũng đều biết ông rất quý và yêu thương con cháu vô cùng. Trong cô, cô cảm nhận sâu sắc tình cảm của cha qua từng lời nói, từng cử chỉ, hành động mà có lẽ nhiều người bên ngoài khó mà nhận biết được. Đối với gia đình bên vợ ông là người con rể rất được cha mẹ và các anh, chị em vợ quý mến, mặc dù gia cảnh khi ông cưới vợ không khá giả như những người con rể khác trong gia đình nhưng ở ông là cốt cách, là tư chất mà ở đó mọi người khi tiếp xúc phải nể nang. Ông có dáng vóc phong lưu, nho nhã, có trình độ xã hội nhất định cộng với cách ứng xử ăn nói nhỏ nhẹ nhưng đầy cương trực ông được sự tin tưởng cảm tình và thân thiện của mọi người xung quanh. Nếu nói như ông bà ta ngày xưa ”Rể là khách, dâu là con” thì ông chính là một người khách quý trong gia đình bên ngoại của cô. Cô vẫn nhớ thời gian còn nhỏ khi gia đình cô còn gặp khó khăn, cha mẹ cô phải cùng sống chung với gia đình ông bà ngoại và các cậu dì, không bao giờ cô thấy ông buôn chuyện với các cậu dì khi rảnh rỗi, lúc nào đi làm về ông đều lên căn gác để đọc sách hay dạy chị em cô học bài, chưa bao giờ cô thấy ông mặc những chiếc quần đùi ngắn khi xuống nhà gặp ông bà hoặc cậu dì, ông sống rất kín kẻ và luôn giử ý tứ, nghe mẹ kể lại ông bà ngoại rất quý trọng ông, ở ông là sự mực thước, tự trọng trước những mối quan hệ gia đình và xã hội.

                                                                        Sưu tầm
          Mẹ kể, mẹ yêu ông vì tư chất của ông và vì ngày xưa ông cũng quá đẹp, sự hào hoa, lịch lãm đã làm cho mẹ cô, người phụ nữ trong một gia đình trung lưu nề nếp thời ấy phải đổ. Mẹ đã yêu ông vì những điều đó và chính những điều đó cũng làm cho mẹ  khi về sống cùng phải đau khổ, dằn vặt…vì xung quanh ông vẫn có nhiều hình bóng phụ nữ sẳn sàng đến với ông một cách tự nguyện…nhưng ở mẹ là sự thông minh, chịu đựng, nhẫn nhịn, yêu chồng thương con và trên hết là sự bản lĩnh.
          Để nói về nước mắt thì mọi người thường nghĩ ngay đến nước mắt của phụ nữ, … nhưng hiếm khi họ nghĩ đến giọt nước của người đàn ông, mà hiếm hơn là nước mắt của một người đàn ông lạnh lùng, ít thể hiện được bản chất của mình ra bên ngoài, rất khó để một người đàn ông phải chảy nước mắt và điều đó càng khó hơn với cha cô nhưng … “Cha cô đã khóc!”
Nghe mẹ kể, trong cuộc đời làm vợ của bà cho đến bây giờ bà là người duy nhất phát hiện chồng mình khóc vì khi khóc ông không cho ai phải thấy ông như thế. Lần đầu tiên ông rơi nước mắt là ngày đưa tang bà nội của cô, người bà gồng gánh một mình nuôi bảy người con chỉ với một chiếc cối xay bột làm bánh. Ông nội mất khi cha cô còn rất nhỏ, bao nhiêu khó khăn,vất vả của mẹ ông điều chứng kiến, đến khi cuộc sống của ông được an nhàn và khấm khá thì bà lại bạo bệnh ra đi, điều đó đã dày vò lương tâm của ông trong những ngày bà nằm trên giường bệnh. Bà ăn chay trường nên khi đổ bệnh bà không cón sức đề kháng để chống chọi với bệnh tật, bà ra đi nhanh và rất nhẹ nhàng, không làm phiền con cháu, lời cuối cùng bà nói “Các con không được khóc và không được nhận tiền phúng điếu !”. Bao năm tháng người mẹ tảo tần hy sinh ngần ấy năm để nuôi đàn con thơ dại, đến khi các con đủ khả năng để phụng dưỡng cho mẹ thì bà lại vĩnh viễn ra đi, cha đã khóc vì điều đó. Lần thứ hai, làm người đàn ông cứng rắn, lạnh lùng rơi nước mắt là ngày cô đi lấy chồng, ông thương con gái lấy chồng xa, thương con gái còn non trẻ chưa vững vàng và kinh nghiệm cuộc sống, ông thương con gái phải làm dâu người ta. Sau này về thăm nhà cô mới được nghe mẹ mình kể lại, cha cô là vậy đó, nếu được bày tỏ ra hết bên ngoài với tất cả những cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố thì có lẽ con người ta sẽ nhẹ nhàng và trút bỏ bớt ưu uất đi rất nhiều. Ngày cô mặc áo cưới, bao lời chúc phúc, ngày cưới với họ hàng, bạn bè gần xa, ngày cưới của con gái cha âm thầm chuẩn bị, ngày cưới của con gái bên ngoài tiếp khách rộn ràng nhưng bên trong cha lặng lẽ khóc và chỉ có vợ, người bạn đi suốt một quảng đường đời với ông mới nhận ra điều đó, ông nhìn bà và nói “con mình đã lớn !”.

                                                                       Sưu tầm
          Những năm tháng lấy chồng xa hầu như cách hai hoặc ba ngày ông hoặc bà đều chủ động gọi điện thoại cho cô, có nhiều khi hết chuyện để hỏi ông cũng bấm máy và đưa máy cho bà nói chuyện “Bà nè, nói chuyện với con gái cả đi”. Ông và các con nói chuyện lâu không quá năm phút, hình như có một cái gì đó giữa ông và các con không thể cởi mở nhưng ông rất thích ngồi kế bên mẹ cô để lắng nghe cuộc nói chuyện giữa các con với mẹ, cha cô là thế, người đàn ông trong lòng của các con. Ngày ông bệnh phát hiện khối u trong phổi, gia đình, bà con nội ngoại xa gần đều thảng thốt, những cuộc viếng thăm liên tục từ quê lên thành phố, những cuộc viếng thăm càng làm cho con cháu hoang mang cực độ nhưng qua đó cũng cho thấy rằng đối với dòng họ nội ngoại ông là người được yêu quý kính trọng nhiều nhất
          Từ cuộc sống, từ phim ảnh có bao nhiêu mẫu chuyện thật sự xúc động làm lay động lòng người, nó làm cô đã từng khóc vì những cảm xúc đó nhưng có một điều mà cô không thể lý giải được mỗi khi nhớ đến, nó làm cô đau, nghẹn ở trong lòng, đó là giọt nước mắt của cha, nước mắt đàn ông !
       Có người từng nói rằng “Nước mắt là ngôn ngữ câm lặng của đau buồn”
       Có phải thế không ?!
                                                                                                                    Bảo Nghi
                                                                                                  

                                                                                                   

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Gia Bảo viết cho Gia Nghi nhân ngày sinh nhật!

(Ông bà đọc bài này cười thật thoải mái ông bà nhé! Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ mà lị !)

From: Công chúa Tiểu Bảo Bảo xinh đẹp
To: Troai tròn, anh Mi-nô, chai Bải Ướp, người đàn ông có thân hình tám múi, chai nước cam..
Trước khi đi vào phần chính của bức thư ngày hôm nay (30/5/2013) một  ngày vô cùng, vô cùng trọng đại thì công chúa có một số yêu cầu quan trọng bắt buộc để đọc bức thư một cách hoàn hảo và thú vị nhất: ^^:
1. Đọc lên giọng đối với những chữ viết hoa: MILÔ
2. Đọc đúng chính tả một cách chính xác nhất (người ta viết sao thì đọc y chang vậy, ko thắc mắc) : Mi-nô ^O^
3. Đọc kéo dài, càng dài càng tốt đối với những chữ viết như: Mi-lôoooooo.
4. Đọc đúng các dấu ?, ~ để lá thư thêm phần sống động. (Bắt buộc nghen! >.<)
5. Khi đọc nên đọc to, phát âm thành tiếng và phải tưởng tượng đến miệng chị Bảo hay luyến láy để đọc một cách chuẩn xác nhất. Nếu bạn không làm đúng những yêu cầu trên thì lá thư sẽ ko còn hay và thú vị nữa. Vì thế phải cố gắng PHÁT ÂM thật chuẩn xác như chị Bảo nhóe! ^O^

                                                                             Sưu tầm
                         HAPPY BIRTHDAY TO TROAI TRÒN! ^_^
Hỡi Lô, Lô có biết rằng mười mấy năm về trước vào ngày này, vào giây phút Mi-nô đang đọc lá thư vô cùng ĐÁNG YÊU này thì Mi-nô đã được bác sũy đẩy mẹ và Mi-nô đang nằm trên băng ca ra từ phòng hồi sức không? HỠI Lô, Lô có biết rằng khi ấy Lô mang một vẻ đẹp tiềm ẩn, tiềm tàng và mì vịt tiềm đến nỗi CHỤY BẢO DỄ THƯƠNG đây nhìn quài không ra cái NÉT ĐẸP bí ẩn, nghiêng nước nghiêng thành của Lô không? Lúc đóa, Mi-nô ta mang màu da của vùng đất đỏ ba-dan, xứ sở của chị Võ Thị Sáu anh hùng. Nói đúng hơn là màu của miếng thịt bò beafteak mà chị Bảo hay nấu cho Minô ăn. Minô lúc ấy có một vẻ đẹp trời phú mà không ai sánh được. Chân mày lông dão, mũi tẹt, mắt hí và mỏ nhọn. Ôiiiiiiiiiiiiiii....sao khác xa cái vẻ đẹp THIÊN THẦN của chị thế kia!!! Và rồi sau khi nhìn ngắm hình hài ĐỎ CHÉT ấy thì Mi-nô đã nở nụ cười, nụ cười đầu tiên trong cuộc đời dành cho ta, cho một người vô cùng XINH ĐẸP và QUÝ PHÁI này! Và chính cái giây phút thiêng liêng ấy đã GẮN KẾT tình cảm chị em GUỘT THỊT lại với nhau, thân thiết và yêu thương nhau nhiều hơn! Vậy đóa! ^O^ (Nhớ đọc đúng chính tả và phát âm chuẩn nghen! >.<) HỠI Nô, Nô có biết rằng cái tên KIÊU SA, MỸ MIỀU, đầy Ý NGHĨA và đậm chất NHÂN VĂN là : MILÔ là do chị Bảo Bảo xinh đẹp này đặt không? Cái truyền thuyết dẫn đến cái tên đầy LỊCH SỬ ấy là vì: ngày xưa có một nàng công chúa xinh đẹp rất thích ba mẹ đút sữa Milô và nàng cực kì ghiền sữa Milô nên nàng đã quyết định đặt tên cho em trai nàng là MILÔ. Thấy hay không! Há há! ^O^.
HỠI Lô, Lô có biết rằng người mà chơi chung với Nô từ khi Nô sanh ra là ai không? It’s ME! Chụy (chị) đã chơi với Nô từ khi Nô còn chút xíu, dạy Nô chơi đá banh trong khi chụy không biết đá banh là gì cả, đút cháo cho Nô (lúc đóa Nô nuốt như cò í! Há há! ), dạy Nô biết nói và là người tạo style và gu ăn mặc ĐẬM CHẤT THỜI THƯỢNG mang tên: Bikini, đại gia và người đẹp bên vùng biển Hawai. Nô ko tin thì hỏi mẹ đi! Biết liền à! Và bây giờ, TROAI TRÒN – một người đàn ông TRƯỞNG THÀNH đã 12 tuổi. Ôiiiiiiiiiiiiii! Thời gian trôi quá nhanh! Ôiiiiiiiiiiiiiii! Thời gian đã biến một cậu bé “ĐỎ CHÉT” thành một người đàn ông TÁM MÚI đẹp troai và vô cùng LỰC LƯỠNG. (Đọc câu này là phải lắc lư điên cuồng giống chị Bảo hay làm ở nhà nghen!) Ôiiiiiiiiiiiiiiii.....ngưỡng mộ quá! Vì thế, hôm nay, trong ngày vô cùng TRỌNG ĐẠI này, chị xin TÂN TỌNG (trân trọng) chúc “anh Mi-nôooooooo” (đọc đúng như chị hay nói nghen!) có một ngày sanh nhựt (sinh nhật) thiệt là Ý NGHĨA và nhiều TIẾNG CƯỜI (đọc thư này đủ cười thả ga rồi! Hố hố! ^O^). Bởi vì khi Lô cười là Lô sẽ làm mẹ cũng vui theo (anh Mi-nôoooooo là TROAI TRÒN của mẹ mà!), mà mẹ vui thì chụy cũng vui! (Bây giờ chụy vui trước nhóe! Hố hố! Hí hí! ^O^ Ố yè!)

                                                                          Sưu tầm
Tuổi mới, Mi-nô phải CHỮNG CHẠC để bảo vệ mẹ và chị Bảo, phải ĐÀN ÔNG LỊCH LÃM để ga-lăng giúp mẹ và chị việc nhà, phải THÂM TRẦM và SÂU SẮC (cái này tui hay nói nè, phải nhớ cái miệng tui nói sao thì nói y hệt nghennnnnn! >.<) để hiểu những ý thơ, ý văn, sự súc tích trong từng câu nói của tôi nhe.
 Sinh nhật đáng yêu, vui vẻ…/.
                                                                                                            Gia Bảo