Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Một nữa


 

Có thể là chia hai
Anh một nữa…
và em một nữa
Hai mảnh đời ghép lại
Có khi vừa nhau ..
nhưng không thể bao giờ
Một nữa kia trôi dạt cuối chân trời
Còn một nữa chơi vơi tìm bạn
 
Có thể là….
Nhưng cũng thể là không
Bàn tay ai có ngón dài ngón ngắn
Đôi dép xô ngang lệch giữa chợ đời
Anh một nữa…
và em một nữa
Cứ mãi tìm nhau nhưng chẳng sóng đôi…
                                                                                        
                                                                                              Bảo Nghi
 
                                                                            
(Bài được đăng trong Tạp chí Hoa nắng
của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Ninh Thuận)

 
                                                      Sưu tầm

Vạn thọ đầu năm


Nắng đã lên cao, khung cảnh chợ náo nhiệt ồn ào. Anh nhìn chị, chị nhìn anh và rồi họ cùng nhìn về những chậu hoa Vạn thọ của mình. Ba mươi Tết, ngày cuối của một năm đầy vất vả. Anh chị mong ngày đầu năm tốt đẹp và suôn sẻ. Cũng như những cánh hoa Vạn thọ kia vàng rực hứa hẹn một ngày mới.Và Vạn thọ sẽ là vạn thọ cả năm.
Trước khi chở hoa đi bán, các con của họ tíu tít dặn cha, dặn mẹ mua đủ thứ. Hai vợ chồng cười xoà nhìn con, bao nhiêu ngày chăm sóc, hứa hẹn một món tiền kha khá lo cho con, lo cho cái tết chu đáo.
Ở chợ, hoa muôn màu muôn vẻ. Hoa thật có, hoa giả có. Nào Mãn đình hồng, Điền tử lan, Trắc bá diệp, Thược dược, Cúc tứ quý, Tường vi, Hải đường…..Chúng được tỉa tót, trưng bày trông thật sang trọng. Nhìn hoa của người, anh chị lại thấy xót cho hoa của mình. Họ cũng có Vạn thọ nhưng là loại hoa nhập từ xứ người nên trông hoa rất đẹp. Nhìn vợ, anh an ủi chị: “Không sao đâu em! khách mua hoa của mình là các mẹ, các chị như mình vậy, họ sẽ mua sạch hết cho em coi. Trên bàn thờ tổ tiên mỗi nhà thế nào cũng phải có bình hoa Vạn thọ trên bàn thờ ông bà chứ !”.
Nắng càng lên cao, ruột gan anh chị càng nóng rực. Nhìn hoa của mình xơ xác, thiếu nước dưới ánh nắng gay gắt làm anh chị càng xót xa, thấp thổm. Khách  thường ghé qua những hàng hoa đẹp, lạ và nhiều màu sắc; chỉ có một vài bà nội trợ thỉnh thoảng ghé qua rồi trả giá và đi. Một số người đi chợ có thu nhập thấp đều có tâm trạng như bác xích lô hay chị bán hàng rong chờ đến trưa gần giờ cúng ông bà mới đi mua hoa vì lúc đó hoa sẽ bán rẻ hơn, biết đâu chừng người bán hoa lại phải năn nỉ cho hoa, vì hoa đắt tiền họ còn chở về hôm khác bán, chở hoa Vạn thọ đem về làm gì chỉ tốn thêm tiền chuyên chở.
                                                                                                                 Sưu tầm
Tết không có pháo nhưng không làm không khí tết lắng xuống, đường phố vẫn tấp nập, nhộn nhịp. Người người đi mua sắm, khệ nệ, mang vác, í ới…mọi người, mọi vật càng làm cho tâm trí của anh chị càng rối bời
Một người đàn ông tầm thước, da trắng hồng, ăn mặc giản dị nhưng không che lấp được cốt cách sang trọng. Ông ta dừng lại hàng hoa của anh chị:
           - Hoa bán thế nào anh chị?
           - Một cặp hoa là mười ngàn, nhưng đã trưa quá! Chú cho bao nhiêu cũng được!
          Người khách khẽ nhíu mày: “Cho bao nhiêu cũng được? Sức lao động bỏ ra chỉ đổi lấy sự tuỳ ý của khách?” Nhìn hai vợ chồng trẻ cằn cỗi trước tuổi, thể hiện sự lam lũ, khó nhọc vì miếng cơm manh áo. Người vợ với chiếc áo bà ba màu hoa mười giờ, có lẽ chỉ mặc được thêm vài lần, còn anh chồng, râu tóc bù xù, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ.
           - Anh chị để tất cả hoa lại cho tôi nhé !. Tôi xin gởi lại tiền…
          Người khách rút ví lấy ra tờ giấy một trăm đô, đưa cho anh chồng và nói:
          - Hai vợ chồng tranh thủ vào Ngân hàng đổi tiền, tôi không có sẵn tiền Việt Nam
          Mọi người xúm quanh hai vợ chồng bán hoa và ông khách lạ. Họ xầm xì, to nhỏ, còn hai vợ chồng anh thì nhìn ông khách, rồi lại nhìn tờ giấy bạc... Có anh sửa đồng hồ trước hàng hoa giải thích:
         - Tiền này đổi ra đến khoảng hơn triệu đấy, lời to rồi!
Anh chồng rụt rè nói với ông khách:
  - Chú ơi! Hoa của vợ chồng con bán chỉ giỏi lắm là vài trăm ngàn, chú đưa nhiều quá! con không dám nhận!
  -  Tôi trả tiền…..chẳng biết có tương xứng không, nhưng tôi biết anh chị bỏ ra nhiều sức lao động để trồng hoa. Khó khăn lắm mới mang được hoa ra tận đây, có lẽ do thiếu điều kiện, phương tiện trồng, hoa của anh chị không bằng hoa của người khác. Thôi cố gắng vậy nhé, cứ lấy vui vẻ như món quà đầu năm vậy mà!
        Nói đoạn, ông quay sang mọi người xung quanh:
  - Tôi xin biếu mỗi người ở đây một cặp Vạn thọ, gọi là món quà đầu năm. Tôi nhờ vợ chồng anh bán hoa tặng mọi người giúp tôi.
                                                                                                              Sưu tầm
     Ông vừa dứt lời, mọi người xúm nhau chọn lựa, chưa có hàng hoa nào mà mọi người xúm vào lựa chọn, giành giật đông đến như vậy, hai vợ chồng anh bán hoa như vừa trãi qua một giấc mơ cổ tích, ở đâu lại ra một người hào phóng đến thế .Mấy đứa trẻ bán hàng rong nhanh chân với những chậu hoa đẹp, rồi đến mấy bác xích lô, mấy bà, mấy cô đi chợ muộn, mọi người hớn hở với chậu hoa không mất tiền mua.
     Chỉ một lát sau, hàng hoa của anh chị chỉ còn sót lại một chậu hoa héo rũ, vài bông hoa bị bầm dập. Ông khách đi tới cúi xuống ôm chậu hoa vào lòng và thả bộ đi tiếp. Anh sửa đồng hồ tỏ ra am hiểu việc đời kể lại cho mọi người xung quanh, ông ấy là Việt kiều giàu lắm nhưng xài rất kỹ, chẳng biết sao mà lại trả tiền cho hai vợ chồng anh nhiều thế! Ông khách thoáng nghe, khẽ cười thầm, ông nghĩ: Cuộc đời có những bất công nhưng không ai lý giải được, có người nhờ lanh lợi, mưu mô mà làm giàu rất nhanh, còn họ, những nông dân chân chất với sức lao động bỏ ra rất nhiều nhưng kết quả gặt hái không đáng là bao, họ rất siêng năng, cần mẫn nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo.
     Đi chợ hoa, ông càng thấy người Việt mình hiện nay ít dùng hoa Vạn thọ, họ  lại chuộng những sắc hoa mới cầu kỳ được nhập từ xứ người. Con người thật lạ, những gì hiện hữu quanh mình thường  ngày đều không quan tâm và coi đó là chuyện bình thường nhưng đến một lúc nào đó không còn cái mà mình gọi là bình thường thì bắt đầu nuối tiếc. Ở xứ lạ quê ngưởi, vật chất sung túc nhưng ông lại nhớ da diết những gì thật bình dị, chân phương từ gốc lúa. bờ tre, ngọn gió bấc mỗi chiều hay hương vị của bánh tráng mắm ruốc quê nhà…
     Và bây giờ ông đang hít thở hương hoa Vạn thọ, bông hoa của làng mạc Việt Nam, của mỗi bàn thờ tổ tiên ông bà. Mùi hương in đậm trong tiềm thức của ông từ khi còn nhỏ, đến hôm nay được về lại quê hương, được hít thở mùi hương ấy đối với ông thật mãn nguyện và hạnh phúc.
Ôm chậu hoa vào lòng, ông khách nghe mùi Vạn thọ thoang thoảng đưa hương, cái mùi thân quen làm sao.
Giữa phố phường của trưa ba mươi Tết, vừa đi ông vừa lẩm bẩm một mình: Vạn thọ sẽ là vạn thọ cả năm.
                                                                                                   Bảo Nghi
 

(Bài đăng trong Tạp chí Hoa nắng
 của Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Ninh Thuận, số 4, tháng 4/1999)

Chênh vênh...



Cô đang thấp thỏm, lo lắng chờ đợi giây phút gặp mặt người ấy. Một khoảng thời gian không hẳn dài nhưng cũng không phải là ngắn để chờ đợi, ngóng trông. Với từng  ấy tuổi đầu nhưng sao trong tâm hồn cô vẫn còn thổn thức, hồi hộp mặc cho những biến cố cuộc đời xảy ra làm cho nếp nhăn trong suy nghĩ và gương mặt ngày càng hằn đi theo thời gian. Anh, vẫn hiện diện trong cô như ngày nào, mặc cho thời gian, bệnh tật tuổi già làm cho người ta thay đổi đi nhiều.

          Nhớ những chiều ngồi bên khung cửa sổ nhìn ra thành phố sương mù, thấp thoáng bóng dáng nữ sinh với tà áo dài trắng, áo len đồng phục màu xanh cùng lội bộ vượt qua những con đường của thành phố ngàn hoa đầy dốc …lãnh đãng xa xa là sương là mây, là những ngọn núi xanh lam…cô nhớ người ấy da diết. Giờ này Hà Nội có lạnh lắm không ? Sương sớm có giăng kín bao phủ hàng hoa sữa ? Có lần cô và anh đi dạo về đêm để tận hưởng mùi hoa sữa, cố gắng tận hưởng hết cái mùi nồng nàn đã đi vào thơ ca nhạc họa và trở thành bất tử của mùa thu Hà Nội. Thế mà thắm thoát đã mười năm không gặp, bây giờ trông anh bệ vệ hơn, không còn dáng thư sinh ngày nào, tóc đã lấm chấm muối tiêu, mọi thứ  đều đổi thay duy chỉ có đôi mắt và nụ cười trong anh vẫn vậy khi dành cho cô. Em có khỏe không ? Câu nói muôn thuở mỗi khi bắt đầu câu chuyện giữa hai người trong tin nhắn hoặc những cuộc điện thoại.

          Người ta nói tình yêu của tuổi trẻ thì nồng nàn say đắm, còn tình yêu của tuổi hoàng hôn thì lại da diết, khắc khoải, cố ẩn bên trong và chỉ là hoài niệm. Hạnh phúc của cô hàng ngày là nghĩ về anh trong tâm tưởng, không một ai có thể phát hiện điều đó và biết chắc rằng anh cũng đang hướng về cô. Mỗi khi làm một việc gì đó cô điều nghĩ về người ấy và tự độc thoại với chính bản thân mình, cô thường xuyên  tự nói một mình như đang kể cho anh nghe mọi sự việc xảy ra trong ngày và cô cũng thay anh tự khuyên nhủ an ủi bản thân mình như có anh hiện diện kề bên.
                                                                                                                Sưu tầm
 Sáng ra nhìn đường phố thênh thang đầy sương mù, mọi người co ro trong chiếc áo ấm, xuýt xoa bàn tay …, thỉnh thoảng trên triền dốc vài chiếc xe đạp chở hoa hồng bán dạo của ai đó…cô lại nói thầm: Trời hôm nay đẹp lắm anh ạ, Không biết giờ này ngoài kia có lạnh nhiều không, có sương mù giăng kín khắp lối đi và hương ngọc lan nhà ai thoang thoảng hòa quyện với mùi hương hoa sữa ?

          Ở một góc độ nào đó trong mắt mọi người cô là người phụ nữ chỉnh chu, đỉnh đạc và sống khép kín, cô thường chìm trong góc khuất nào đó bình thường như hàng vạn hàng vạn người phụ nữ của gia đình. Công việc, nhà cửa, con cái và rồi tất bật với những mối quan hệ ràng buộc trong xã hội, thi thoảng người ta thấy cô cùng đi siêu thị với vài người bạn, hoặc bắt gặp cô ở một góc cà phê cóc nào đó vào mỗi buổi sáng cuối tuần, cuộc sống đời thường cứ tiếp diễn như vốn có của nó nhưng khi về đêm, mỗi thứ trở về với sự tỉnh lặng và mọi người đã ngủ say sau một ngày đầy bon chen, vất vả thì lúc đó chính là giờ phút của riêng cô, cô lại bắt đầu với người bạn quen thuộc của mình, chiếc máy tính đã trở thành vật bất lý thân của cô trong một ngày, lên cơ quan nó cùng cô hoàn tất công việc chung, về gia đình nó là người bạn thân thiết nhất  và cũng kín đáo nhất để chia sẻ, chất chứa những nổi niềm, suy tư thầm kín của cô.

 Đêm về khuya, tiếng gõ chữ đều đặn như một âm thanh quen thuộc của cuộc sống. Có một thời gian cô không viết được gì, bạn bè nhắn tin nhau hỏi: Sao vậy, có việc gì không mà không thấy tâm hơi hả bà già triết lý ? Nhận tin cô bật cười sảng khoái, cuộc sống là thế đấy, đâu cần gì nhiều chỉ cần một câu hỏi quan tâm như thế cũng thật ấm lòng. Còn anh, người đàn ông trong bóng tối thì có những ngôn ngữ riêng dành cho cô, chỉ một tin nhắn với những dấu cảm thán thân thương “ ! ? ” cô đã hiểu anh cần muốn nói gì. Nhiều dấu  “ ! “ là bày tỏ rất, rất nhiều tình cảm nhớ nhung, tha thiết, còn dấu “ ? ” thì tại sao lâu quá em không liên lạc…Tình yêu là thế đó, vỏn vẹn chỉ bao nhiêu biểu tượng mà làm cho con tim tuổi xế chiều vẫn còn thổn thức. Người ta bảo cô là người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, rất tự tin nhưng chỉ có một người đàn ông hiểu cô nhiều nhất, cô đang chênh vênh, đang cố dấu con người thật của mình, đó là sự khát khao được yêu thương và được yêu thương ai đó nhưng cô như con chim sợ cành cong, sợ sự thực phủ phàng của cuộc sống mà cô đã trãi qua.
                                                                                                              Sưu tầm
          Cô tự nhủ hãy là chính mình và cô hài lòng với cuộc sống hiện tại như thế, không bon chen, không bước tiếp như mọi người thúc giục. Cứ chênh vênh để thấy cuộc sống còn nhiều góc khuất cần soi rọi, cứ chênh vênh để nhẹ lòng tránh khỏi phiền toái của cuộc sống thực tại. Anh đã hỏi, cứ chênh vênh vậy hoài đến bao giờ ? cô mỉm cười đáp trả: Hãy chênh vênh để thấy quý cuộc sống thực tại nhiều hơn, hãy chênh vênh để từ đó càng tỉnh táo hơn sau một ngày thức dậy…người phụ nữ của anh là vậy đó, đặc biệt trong hàng cái đặc biệt…

          Thành phố mù sương vẫn lãng đãng mây trôi …


                                                                                                Bảo Nghi






Lời vàng



       Mỗi lần đến chùa thăm bà ra về lòng tôi lại trĩu nặng, một cảm giác hối hận cứ theo suốt tôi theo năm tháng, có lẽ ở bên kia thế giới bà sẽ cảm thông và thấu hiểu hơn đứa cháu gái mà bà yêu thương ngày nào. Thắm thoát mà đã mười năm, một khoảng thời gian dài với nhiều biến cố thăng trầm của cuộc đời, đứa cháu gái mà bà yêu thuơng, lo lắng đến nay đã là người phụ nữ trung niên. Ngày chị em tôi vào Đại học, chúng tôi được bà và các dì cưu mang, nuôi dạy, có thể nói nếu không có sự bảo bọc của bà và các dì, chị em tôi sẽ không được như ngày hôm nay. Gia đình tôi ngày ấy rất khó khăn, với sức lao động bị vắt kiệt của ba má không thể nào nuôi nổi hai đứa con đậu vào đại học. Niềm vinh hạnh, tự hào không được kéo dài bao lâu vì bên cạnh đó là nổi lo lắng nhất của ba má, là lấy gì nuôi con ăn học. Ngày chị em tôi lên thành phố nhận giấy báo nhập học, trong ánh mắt mọi người khi ấy lấp lánh niềm vui và cũng không dấu nỗi lo lắng khi nghĩ về những ngày sắp đến, đó là bốn năm đại học của tôi và sáu năm đại học ngành y của  thằng em trai.

                                                                                            Sưu tầm
Thời gian rồi cũng qua, chúng tôi được ở với bà và các dì, nỗi lo cơm áo gạo tiền của ba má tôi vơi đi theo ngày tháng. Chúng tôi đến giảng đường đại học với tâm hồn hết sức vô tư, không mảy may lo nghĩ gì cả. Những tháng ngày ở bên bà và các dì, chị em tôi trưởng thành và chửng chạc hơn rất nhiều. Tôi đã được bà chỉ dạy từ những việc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống cho đến những việc mà lúc ấy tôi thấy bà nói quá xa vời không phù hợp với lứa tuổi của tôi, nhưng với tuổi đời càng lớn thì những câu chuyện, những lời dạy bảo của bà thật sâu sắc và hết sức có ý nghĩa đến tận bây giờ. Ở với bà tôi biết nấu ăn ngon hơn, ở với bà tôi hiểu hơn về cách sống, cách cư xử với mọi người xung quanh. Tối tối, nằm bên bà nghe bà rỉ rả kể về cuộc sống làm vợ, làm mẹ của bà, những câu chuyện không có lời kết, cứ trãi dài, trãi dài từng đêm và tôi lớn lên, tốt nghiệp đại học cũng từ những câu chuyện ấy. Trong đám cháu nội ngoại thời điểm đó tôi là đứa cháu gái bà thương yêu nhiều nhất, có thể nói ngoài má tôi ra bà là người  phụ nữ ảnh hưởng rất nhiều trong cuộc sống của tôi sau này.
Thời gian tôi ra trường lấy chồng ở xa nên không có điều kiện về thăm bà thường xuyên nhưng mỗi lần về thăm, bà ân cần hỏi thật tỉ mỉ về cuộc sống gia đình nhỏ của tôi, bà luôn căn dặn tôi phải chu toàn, lo lắng cho gia đình, bà hỏi tôi có hạnh phúc không, chồng tôi có tốt không…? Bà còn dặn khi nào sinh em bé thì nhớ vào thành phố sinh cho an tâm hơn, bà thường bảo người phụ nữ khổ lắm khi sinh đẻ ví như người đi biển một mình. Mười mấy lần sinh nở bà càng thắm thía nổi đau, nổi khổ của người phụ nữ đông con. Đến khi sinh con tôi càng hiểu hơn câu nói ví von của ông bà xưa “ Đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình”. Lần nào vào thăm, bà cũng đều có những câu hỏi ấy.
Những ngày tháng nằm trên giường bệnh, thân hình bà tôi chỉ còn là một bộ xương, bà nằm đó ăn ngủ, vệ sinh cũng từ trên chiếc giường gỗ ấy. Chính từ những ngày bà nằm trên giường bệnh, một cảm giác thật lạ đến trong tôi, tôi không dám đến gần bà, mặt dù có những đứa em họ nhỏ tuổi hơn tôi nhưng lúc nào đến thăm cũng đều xúm xít quanh bà, hỏi han, đứa cầm tay, đứa xoa bóp, đứa đút sữa…và tôi đã xa bà, xa người bà kính yêu của tôi từ những ngày bà còn trên giường bệnh. Đôi mắt bà đục mờ chỉ he hé nhìn, đôi tay gầy trơ xương buông xuôi không nắm nổi một vật gì, bà không nói được chỉ thều thào, lắng nghe và gật đầu. Bà nằm đó, từ ngày này sang ngày khác, không đau đớn, không kêu la, chỉ lặng lẽ đến mấy năm trời, những lúc như thế các dì tôi xót xa lắm, các dì bảo nếu  bà đi được thì nhẹ nhàng cho bà hơn chứ sống đời sống thực vật thế này khổ thân bà lắm.
         Lần nào vào thăm tôi cũng đều đặt lên đầu giường bà một hộp sữa, loại sữa đắt nhất và cũng là loại sữa tốt nhất cho những người bệnh và người lớn tuổi. Tôi mong muốn bà phục hồi nhanh hơn. Sao lúc ấy tôi suy nghĩ non nớt thế, chỉ biết đem sữa tốt nhất đến cho bà thế là đủ… Không, bà kinh yêu của tôi có cần thế đâu…thời gian ơi cho tôi được quay lại từ đầu để tôi tạ tội với bà, để được gần bà trong những ngày cuối đời.

                                                                  Sưu tầm
Bà tôi dáng phúc hậu và sang trọng lắm, tôi nhớ lúc nhỏ khi thấy bà đi đám cưới của ai đó, bà thường mặc áo dài tơ màu trắng có điểm hoa văn ánh nhũ màu vàng với hình chiếc lá, mái tóc bà được vấn cao đen bóng, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng, người bà toát lên sự quy phái, nền nã. Nhưng đứng trước mặt tôi bây giờ chỉ là hình hài nhỏ bé còn da bọc xương, mái tóc dài của bà ngày nào giờ bị cạo trọc, làn da héo khô trỗ đầy đồi mồi và đôi mắt hấp háy đục mờ như sau một làn sương mỏng. Tôi không thể chấp nhận một sự thật quá khắc nghiệt của tạo hoá, một nỗi sợ hãi đến gai người trong tôi và từ lúc ấy nỗi sợ hãi khi đến gần bà, người bà kính yêu của tôi. Sau này, con gái tôi đã lớn và cháu đã hỏi mẹ “Các bà dì đã thắc mắc rất nhiều về mẹ, tại sao những ngày ấy mẹ lại ngại đến gần Cố, tại mẹ sợ giường bệnh quá hôi hay sợ bệnh của bà, vì sao vậy , mẹ luôn là đứa con, đứa cháu ngoan nhất trong dòng họ mà ?”. Đến hôm nay tôi cũng không giải thích được, chỉ biết rằng tôi rất sợ sự ra đi vĩnh viễn của những người thân yêu nhất của mình, tôi sợ sự khắc nghiệt của thời gian làm thay đổi hình hài của một con người, tôi sợ sự chia ly …Có một điều tôi muốn nói lên rằng, cuộc sống đã cho ta nhiều thứ và cũng lấy đi của ta thật nhiều. Ngày hôm nay, nhân dịp này tôi xin được bộc bạch, được tâm sự nỗi lòng của một đứa cháu gái với bà, ở bên kia thế giới xin bà hãy tha lỗi cho tôi. Và các bạn ơi, “cuộc sống không chỉ cần bánh mì mà cần nhiều hoa hồng” với một ly sữa ấm trong vòng tay yêu thương ngày ấy có lẽ sẽ làm cho bà tôi ấm lòng hơn trước lúc đi xa. Bà không còn nói được, suy nghĩ bà không còn minh mẫn nhưng tự trong sâu thẳm của tâm hồn bà là hình ảnh thân thương của những người con, những đứa cháu thân yêu luôn ở bên cạnh bà. Ngày đưa bà lên chùa hoả táng, đi trong dòng người đưa tang nổi tuyệt vọng đến với tôi thật khó tả, tôi và mọi người không ai chấp nhận sự thật này nhưng cuộc sống đã kéo tôi và mọi người tiếp tục phải lao về phía trước. Còn bà, bà đã đi về một nơi bình yên miên viễn.
            Hãy lắng nghe con tim mách bảo, đối với những người thân yêu, ta cần sẻ chia và quan tâm nhiều hơn nữa, cuộc sống không cho ta thời gian và không chờ đợi ta…Nếu ngày ấy tôi đừng nghĩ quá đơn giản, luôn mua cho bà những hộp sữa tốt nhất, đắt nhất là xong, mà trên hết tình yêu thương nó cần phải có sự quan tâm, gần gũi, thấu đáu và trên hết hãy dành thật nhiều thời gian cho những đấng sinh thành. Mỗi chiếc là vàng rụng lại mọc thêm một chồi non mới, ai vẫn biết vậy nhưng chiếc lá vàng rơi làm ta lại chạnh lòng…!

                             Kính yêu, thương nhớ về bà tôi !       Bảo Nghi

              ( Bài được đăng trong cuộc thi viết “ Lời vàng chưa trao”)

                  

Sớm mai


Nó tung tẩy đung đưa bịch ni long chất đầy những vỏ bia lon và chai nước suối mà người ta bỏ đi, sáng nay thật hên khi mở mắt bước ra cửa nó không gặp thím hai bán nước mía với cái bụng ưởn ra như một con cóc, mẹ nó bảo sáng sớm gặp thím ấy là xui cả ngày, vì gặp người có bầu..Hi hi, nó bật cười một mình khoái trá..Sáng nay biển xanh ngắt mặc dù mặt trời chưa lên, sóng vỗ nhè nhẹ, xa xa vài cánh chim lẽ bạn chao liệng một mình giữa không trung. Buồi sáng hừng đông ven biển thật tuyệt! nó men theo bờ để lượm những thứ rác rưởi mà người ta vứt ra biển, rồi biển lại "nhặt về" và trao lại cho những người như gia đình nó.Trời trong xanh, sảng khoái một cách lạ thường, nó nhìn ra xa, hừng đông với ánh mặt trời đỏ gần nhô lên xa tầm phía chân trời. Người ta đi tắm biển nhiều thế, có người không tắm mà chạy bộ dọc bờ biển...Ước gì ba mẹ nó có những phút giây rảnh rổi ấy như họ để cùng con mình tha hồ mà vùng vẫy giữa biền trời mênh mông này.

          Thằng bé chợt òa khóc giận dỗi vì không muốn xuống nước, thân hình thằng bé béo tròn trùng trục trắng phao với cái đầu đinh làm nó liên tưởng đến những bửa ăn thừa mứa thịt thà và sữa của thằng bé, mẹ nó ra sức dỗ dành để nó chịu xuống nước tắm nhưng mặc người lớn nói nó vẫn gào khóc kêu to...cách không xa, ba thằng bé đang cười tít mắt với một phụ nữ trẻ mặc đồ tắm hai mãnh thật gợi cảm mặc cho hai mẹ con nó đang gào khóc la mắng lẫn nhau...

 

Nhìn cảnh ấy nó chợt tự hỏi lòng mình, nó vui hơn, hạnh phúc hơn với gia đình hiện tại của nó hay gia đình thằng bé kia. Ôi, nó yêu ba mẹ nó nhiều quá! nó yêu thằng em nó nhiều quá, nó yêu làng chài ven biển nghèo khó của nó, yêu những sáng tinh sương đi lượm ve chai ven biển, yêu giọng nói của cha khàn đục mỗi buổi ra khơi dặn dò mẹ đi mua ve chai cẩn thận, yêu nắm cơm mẹ nấu vắt từng cục lớn cho cha mang theo với con cá khô khi ra biển..Hạnh phúc đâu gì xa vời và tùy thuộc vào từng nếp nghĩ của từng con người.

          Nó lại tung tẩy bước đi như nhảy chân sáo, sáng nay nhặt nhiều thế ...mẹ sẽ khen thật nhiều đây !, Và chị em nó cố thật nhiều điểm mười để là những chiếc khăn thật mát lạnh lau những giọt mồ hôi của cha lẫn mẹ.

Sao mà nó yêu cuộc sống của mình nhiều đến thế !!!

                                                                                              Bảo Nghi 

 

                                                                                        

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Ngày của chúng ta...ông bà của ngày hôm nay








 

Những ý nghĩa của bọt biển

          Tôi gặp anh trong một chiều nhạt nắng, biển lặng đến lạ lùng !. Bọn trẻ con vây quanh anh như từng quen  trước đó. Chiếc áo thun trắng đơn sơ với chiếc quần short trông anh khác xa với người trợ lý của mình lúc nào cũng comple, cravat. Bất đồng ngôn ngữ nhưng chỉ ánh mắt, nụ cười là nguồn giao cảm đặc biệt, nó cuốn hút anh với bọn trẻ như thỏi nam châm. Bọn trẻ con thì cười như nắc nẻ, chúng thả sức đùa giởn, quên hết mọi giành giật miếng ăn hàng ngày, chúng quên cả thúng đậu phụng, khay thuốc lá, xấp vé số hay mâm bánh tiêu đã yểu xìu vì cả ngày phơi trên mâm không ai hỏi mua. Quên, quên hết…
                                                                        Sưu tầm                          
Tôi chưa từng thấy ai lạ như anh, người thanh niên Châu âu với gương mặt thật điển trai, vóc dáng của một người mẫu nam trên sàn catwalk, với hình ảnh như thế anh sẽ phù hợp hơn ở những thành phố lớn nhưng vây quanh anh là đám trẻ con bụi đời, xin ăn và bán hàng vặt. Chúng đến với anh không phải vì xin từng đồng xu, anh đến với chúng không phải vì sự ban ơn, bố thí mà ở đây là không khí vui nhộn trẻ con của người anh  trai lớn với đàn em li nhi lít nhít. Đẹp tuyệt vời! Một bức tranh sống động, hồn nhiên giữa trời biển bao la cát trắng này. Bọn trẻ vây lấy anh để được anh quay phim, quay xong anh lại đưa chúng xem, những mái đầu cháy khét vì nắng và gió biển, những tấm lưng gầy còm trên manh áo bạc thếch thỉnh thoảng có vài mảnh vá. Chen chút nhau, giành giựt nhau để được xem hình của mình, cải vã., đôi lúc vụt lên tiếng chửi thề rồi bất ngờ im lặng giữa thinh không, bất chợt bọn chúng nhìn nhau, những ánh mắt sợ sệt, tìm kiếm và cố tìm ra người đã buột miệng cất lên câu ấy… chúng đã từng hứa với anh không được nói tục, nếu phát hiện thì xem như đối tượng đó bị loại khỏi tập thể. Nhìn vẻ sợ sệt của bọn chúng anh càng thấy thương chúng nhiều hơn… sóng mũi cay cay, mắt nhìn đăm đắm ngoài khơi xa, anh tảng lờ như mình chưa nghe câu nói ấy
Chẳng kể màu da, chẳng kể sang hèn, chẳng kể sạch sẽ, dơ bẩn, anh hoà vào chúng như quen tự bao giờ, người trợ lý của anh chỉ đứng nhìn và lắc đầu… chúng xô đẩy, chúng bá vai, hè hụt vật anh ra bãi cát, rồi nhào lộn, rồi kéo xuống té nước giữa làn nước biển trong xanh, rồi tắm, rồi bơi…Bọn trẻ như vừa gặp một người anh trai đi xa mới về. Chúng kéo anh ra thật xa bờ, chúng tạt nước anh, rồi cười , rồi hét… Không gian bao la quá! Trời xanh quá và biển xanh đến nao lòng.
Rồi anh ra về trên chiếc xe con màu trắng, chúng chạy theo quyến luyến không rời, có đưa bần thần như sắp khóc. Anh khẽ xoa đầu, vuốt má chúng, anh nói gì đó với chúng bằng tiếng mẹ đẻ của mình, trên những gương mặt hốc hác dạn dày nắng gió, biểu hiện sự trong chờ, tin tưởng của một cuộc trở về gần nhất.
Chiếc xe cứ xa dần, xa dần… bọn trẻ cứ đứng vẩy tay liên hồi, chỉ khi bác bán kem đứng kề bên nhắc nhở chúng mới thôi và chợt hiểu ra xe đã đi thật xa. Mỗi đứa lại cầm nón, cấp rổ, bưng mâm lủi thủi ra đi giữa tiếng rao hàng lạc lõng giữa không gian rộng lớn, nhìn cảnh ấy không ai mà không xót xa được.
Theo tìn hiểu, tôi được biết về người thanh niên ấy, anh công tác tại một thành phố lớn, cứ gần đến cuối tháng là anh lại ra bãi biển này để vui chơi với bọn trẻ. Một chút quà trẻ con, một câu chuyện giáo dục đời thường trong ứng xử hàng ngày, một vài câu chào hỏi, nói chuyện thông thường giữa ngôn ngữ tiếng mẹ đẻ của anh và chúng. Một ánh mắt, một cái xoa đầu, nắm tay đã làm cho bọn trẻ phố biển gần nhau hơn, yêu thương nhau hơn bớt đi sự ranh mãnh, lõi đời trong cuộc mưu sinh và điều quan trọng nhất là anh dạy cho chúng biết quan tâm, biết lắng nghe, chia sẻ và trên hết là tính thật thà. Những cuộc gặp mặt thế này đã làm xoa dịu được những nổi đau, những mất mát thiệt thòi mà trẻ con như chúng phải hứng chịu. Chúng không bao giờ ăn cắp vặt hay quấy rầy khách du lịch, có lần anh cố tình đánh rơi chiếc đồng hồ, thằng nhỏ ăn xin lượm được đem trả lại cho anh, tình cảm tồt đẹp đó cứ lớn dần theo ngày tháng và cảnh tượng ấy quen dần trong mắt những người dân sinh sống trên bãi biển này.

                                                                                                                   Sưu tầm
Tôi nhìn ra biển, trời chiều đã bắt đầu có sóng, những con sóng tung bọt trắng xóa lên bờ rồi tan biến vào lòng biển cả. Lại thêm một con sóng khác… cứ nối tiếp, nối tiếp… trào dâng và vỡ tan. Sóng vẫn chỉ là sóng nhưng thiếu sóng thì không còn là biển. Cuộc sống chỉ cần những khoảnh khắc vô tận ấy để ta tin tưởng và yêu cuộc sống này nhiều hơn. Cuộc sống của chúng ta còn vô vàn những cái đẹp, cái tốt, cái giá trị nhưng nó còn ẩn khuất đâu đó dưới những bộn bề gian truân của cuộc sống đời thường. Hãy tin, hãy yêu, hãy gần nhau đi thì sẽ thấy cuộc đời còn đẹp lắm !
Đứng trước biển để thấy mình còn quá bé nhỏ, đứng trước biển để nhìn những con sóng trắng dâng trào, từng đợt sóng này đến đợt sóng khác, cứ vỗ vào bờ rồi lại tan biến vào lòng biển cả. Chỉ là những cảm nhận, chiêm nghiệm, tựa như ý nghĩa của bọt biển, cuộn trào, trắng xoá, vỡ tan rồi lại tái hiện như cũ.
Những ý nghĩa của bọt biển, chỉ là những ý nghĩa của bọt biển mà thôi…!
                                                                                 Bảo Nghi

(Bài đăng trên báo Phụ nữ Việt Nam, số 47(4095) ra ngày 20/4/2015)